THCS Tân Xuân (2)
Nhân dịp ngày 22/12, trường em tổ chức hoạt động “Hành trình về địa chỉ đỏ” với sự tham gia của ban giám hiệu nhà trường và các bạn học sinh đại diện cho mỗi lớp. Chúng em đã được đến thăm nhà ông Võ Vân Na và lắng nghe những câu chuyện chân thực, giản dị về một thời chiến đấu gian khổ nhưng đầy hào hùng của ông.
Ngay từ sớm, chúng em đã tụ họp đông đủ trước sân trường. Thầy tổng phụ trách làm trưởng đoàn dẫn chúng em đến thăm nhà ông. Đông là thế nhưng tất cả đều trật tự và nghiêm túc. Dường như ai cũng hiểu được ý nghĩa thiêng liêng của hoạt động này.
Vừa đến nơi, đập vào mắt em là hàng rào gạch đỏ và cổng sắt đen. Phía trên cổng có cây kim phượng đỏ đang nở hoa, tạo điểm nhấn rực rỡ trước căn nhà nhỏ. Chúng em đẩy nhẹ cánh cổng đang hé mở, bước vào sân nhà lát gạch bê tông xám. Vài con chim sâu ríu rít trên cành cây. Phía trong sân có một hàng cây cảnh tán nhỏ và giữa sân là cột cờ treo lá cờ Việt Nam đỏ thắm. Đi vào sâu hơn, em thấy một bộ bàn ghế đá cùng một chồng ghế nhựa đỏ được xếp gọn gàng dưới mái tôn che mát.
Hai ông bà với mái tóc bạc trắng bước từ trong nhà ra sân. Ông mặc bộ đồ bộ đội màu xanh lá, còn bà mặc bộ quần áo giản dị với họa tiết hoa màu tím. Chúng em đồng thanh chào ông bà. Ông bà cười hiền hòa rồi mời chúng em ngồi vào bộ bàn ghế đá trước nhà. Bà còn lấy thêm vài chiếc ghế đỏ để mọi người ngồi cho thoải mái.
Sau đó, chúng em chăm chú lắng nghe câu chuyện của ông. Ông kể rằng khi mới 17 tuổi, ông đã lén gia đình đi bộ đội. Ông đã đi bộ từ Bắc vào Nam suốt 12 tháng trời. Khi nghe ông kể về những tháng ngày chiến đấu gian khổ, cảm xúc trong em thay đổi liên tục: từ hồi hộp, ngạc nhiên đến căm phẫn khi nghe về sự tàn bạo của lính Mỹ. Em tưởng tượng ra những con đường dài đầy gian khổ mà ông và đồng đội đã đi qua. Qua từng câu chuyện, em càng hiểu hơn sự hi sinh lớn lao của thế hệ cha anh để bảo vệ Tổ quốc.
Sau đó, ông mời chúng em vào nhà tham quan. Đồ đạc trong nhà được sắp xếp gọn gàng và giản dị. Ở gian giữa của ngôi nhà có đặt một chiếc bàn thờ trang nghiêm. Phía trước bàn thờ là một chiếc bàn gỗ, trên mặt bàn được phủ một lớp kính. Dưới lớp kính là những bức ảnh và giấy khen của cháu trai ông bà. Ở góc nhà có một chiếc giường tre nhỏ. Cuối giường là một chiếc bàn nhỏ, trên tường treo những huân chương và bằng khen của ông. Em thực sự rất bất ngờ khi thấy ông có nhiều huân chương và bằng khen đến như vậy.
Bên trái bàn thờ là một chiếc tủ đựng những kỷ vật của ông. Ông tiếp tục kể cho chúng em nghe về những kỷ vật ấy: một đôi giày ông đã mang khi đi bộ từ Bắc vào Nam, một chiếc cặp nhỏ ông lấy được từ lính Mỹ,… và còn nhiều kỷ vật khác mà em không thể kể hết.
Cuối buổi gặp gỡ, chúng em tặng quà và chụp hình lưu niệm cùng ông bà rồi xin phép ra về. Em lưu luyến nhìn lại căn nhà nhỏ trước khi rời đi.
Trên đường trở về, ai nấy đều mang trong lòng những suy nghĩ riêng sau chuyến thăm đầy ý nghĩa. Còn em, lòng vẫn nao nao với bao cảm xúc khó tả. Em nhận ra sự hi sinh to lớn của những người lính đã chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Em càng thêm cảm phục và biết ơn những người chiến sĩ đã không tiếc máu xương để bảo vệ đất nước. Chính vì thế, thế hệ học sinh chúng em hôm nay cần phải cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt và có những hành động thiết thực để tri ân những người đã hi sinh vì Tổ quốc.



