“THEO BÓNG NGƯỜI TRONG NHỮNG NGÀY HOA LỬA”
“THEO BÓNG NGƯỜI TRONG NHỮNG NGÀY HOA LỬA”
“THEO BÓNG NGƯỜI TRONG NHỮNG NGÀY HOA LỬA”
Trước Cách mạng tháng Tám, tôi chỉ là một viên chức nhỏ nơi công sở giữa Hà Nội, sống trong thân phận của một người dân mất nước. Nhưng dòng chảy lịch sử đã cuốn tôi vào những ngày sục sôi của dân tộc. Từ những hoạt động bí mật trong phong trào viên chức cứu quốc, tôi đã có mặt trong giờ phút thiêng liêng tại Quảng trường Ba Đình, lắng nghe Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn Độc lập. Khoảnh khắc ấy đã đổi thay cuộc đời tôi mãi mãi – từ một người mất nước, tôi trở thành công dân của một quốc gia tự do.
Không lâu sau, tôi rời bàn giấy, khoác áo lính, bước vào con đường binh nghiệp. Tại Trường Võ bị Trần Quốc Tuấn, tôi lại được gặp Bác lần thứ hai. Hình ảnh Người trao lá cờ “Trung với Nước – Hiếu với Dân” và lời dạy về đạo làm người, làm lính đã trở thành ngọn đuốc soi đường cho tôi suốt cuộc đời.
Từ đó, tôi theo đơn vị chiến đấu, trưởng thành trong khói lửa, và rồi có mặt trong đội hình Trung đoàn 174 – một đơn vị chủ lực nơi tuyến đầu biên giới.
Nhưng có lẽ, kỷ niệm sâu sắc nhất đời lính của tôi không phải là những trận đánh ác liệt, mà là một nhiệm vụ thầm lặng: bảo vệ một phái đoàn Trung ương qua biên giới Cao Bằng.
Hôm ấy, giữa núi rừng heo hút, tôi đứng quan sát dòng người qua lại trên con đường nhỏ. Bỗng từ xa xuất hiện một tốp ba người mặc áo chàm, dáng vẻ giản dị như những cán bộ đi công tác. Nhưng có điều gì đó khiến tôi chú ý: dáng đi ung dung, vững chãi của người đi giữa.
Tôi nhận ra người đi bên cạnh là cán bộ quen thuộc. Còn người ở giữa – dù chiếc mũ nan rộng vành che khuất khuôn mặt, chiếc khăn mặt phủ kín bộ râu – vẫn toát lên một phong thái rất riêng. Một linh cảm mạnh mẽ dâng lên trong tôi.
Và rồi, trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu:
Người đó chính là Bác Hồ.
Niềm vui vỡ òa trong tim. Tôi lập tức báo về đơn vị để xác minh, và sau đó được khẳng định: Bác đang trong đoàn công tác bí mật ra nước ngoài.
Tôi đứng lặng giữa núi rừng Cao Bằng, nhìn theo bóng dáng giản dị ấy mà lòng dâng trào xúc động. Người lãnh tụ của cả dân tộc, vẫn âm thầm, khiêm nhường như một người dân bình thường, đi giữa nhân dân, vì nhân dân.
Được tham gia bảo vệ Bác trong chuyến đi ấy là một vinh dự lớn lao mà tôi không bao giờ quên. Không chỉ là nhiệm vụ, đó còn là dịp để tôi tự nhủ với lòng mình: phải sống, phải chiến đấu xứng đáng với những điều Bác đã dạy.
Từ một viên chức nhỏ đến người lính nơi tuyến lửa, từ Ba Đình lịch sử đến biên giới Cao Bằng, cuộc đời tôi gắn liền với những bước chân của cách mạng – và trên tất cả là bóng hình của Bác.
Người không chỉ mở ra con đường cho dân tộc,
mà còn soi sáng cả cuộc đời của những người lính như tôi
trong những năm tháng thời hoa lửa.



