Khác

THEO DẤU CHÂN ANH HÙNG – LỜI KỂ GIỮA LÒNG CHẢO ĐIỆN BIÊN

THEO DẤU CHÂN ANH HÙNG – LỜI KỂ GIỮA LÒNG CHẢO ĐIỆN BIÊN

01/03/2026Ban Biên tập tổng hợp8 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chuyến hành trình về nguồn của Đoàn xã Sin Suối Hồ, tôi – Bí thư Đoàn xã – cùng các đoàn viên đứng lặng giữa Khu Di tích lịch sử Chiến trường Điện Biên Phủ. Gió tháng Ba thổi qua những triền đồi, nơi từng là chiến địa khốc liệt của Chiến dịch Điện Biên Phủ.

pHAN ĐÌNH GIÓT.png

Giữa không gian linh thiêng ấy, hướng dẫn viên bắt đầu kể cho chúng tôi nghe về người anh hùng Phan Đình Giót. Giọng anh trầm xuống khi nhắc đến đêm 13-3-1954 – trận đánh mở màn vào cứ điểm Him Lam. Khi ấy, Phan Đình Giót là Tiểu đội phó thuộc Đại đoàn 312. Trận địa rực sáng bởi pháo và hỏa lực địch từ các lô cốt kiên cố. Một lỗ châu mai bắn xối xả, chặn đứng mũi tiến công của bộ đội ta.“Trong tình thế ấy,” hướng dẫn viên nói, “đồng chí Giót đã bị thương nhưng vẫn tiếp tục xông lên. Khi không còn cách nào khác để dập tắt hỏa điểm, anh đã lao mình áp vào lỗ châu mai, lấy thân mình chặn đạn cho đồng đội tiến lên.” Cả đoàn chúng tôi lặng người. Trước mắt là đồi Him Lam – nay xanh màu cỏ, nhưng năm xưa thấm đẫm khói lửa và máu đào. Tôi nhìn các đoàn viên của mình – những thanh niên Sin Suối Hồ lớn lên giữa núi rừng biên cương – và tự hỏi: chúng tôi sẽ làm gì để xứng đáng với sự hy sinh ấy? Hướng dẫn viên tiếp lời, kể về tinh thần “quyết chiến, quyết thắng”, về những con người bình dị đã làm nên chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”. Không chỉ Phan Đình Giót, mà hàng vạn chiến sĩ, dân công, thanh niên xung phong đã góp phần viết nên bản anh hùng ca của dân tộc. Đứng giữa lòng chảo Điện Biên Phủ, tôi cảm nhận sâu sắc hơn trách nhiệm của người cán bộ Đoàn. Nếu thế hệ cha anh sẵn sàng lấy thân mình lấp lỗ châu mai để giành độc lập, thì thế hệ trẻ hôm nay phải xung kích trong phát triển kinh tế, xây dựng nông thôn mới, giữ gìn biên cương Tổ quốc. Chuyến đi không chỉ là hành trình tham quan, mà là hành trình thắp lửa. Ngọn lửa Điện Biên năm xưa như được trao lại cho chúng tôi – những đoàn viên vùng cao Sin Suối Hồ. Rời khu di tích, tôi nói với các bạn trẻ trong đoàn:

“Chúng ta không sống trong thời hoa lửa, nhưng chúng ta đang sống trong thời của trách nhiệm. Hãy để tinh thần Điện Biên trở thành động lực để tuổi trẻ Sin Suối Hồ dám nghĩ, dám làm, dám cống hiến.” Và tôi tin, giữa đại ngàn Tây Bắc hôm nay, ngọn lửa ấy vẫn đang cháy – trong trái tim mỗi đoàn viên áo xanh.

z7573994642058_1e75e057b7b42c931b1939f7eb24c4b1.jpg

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn