Theo dấu chân Hồ Chí Minh - Hành trình của tôi
Hành trình đến với nơi Bác Hồ tặng 4 câu thơ bất hủ cho Liên đội TNXP 312 tại Nà Tu
Là một đoàn viên thanh niên, tôi cảm thấy vô cùng vinh dự khi được tham gia chuyến hành trình về nguồn tại Di tích lịch sử Nà Tu. Đây không chỉ là một chuyến tham quan đơn thuần mà còn là dịp để tôi được sống lại với những trang sử hào hùng của dân tộc, từ đó hiểu rõ hơn về trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay.
Ngay từ khi đặt chân đến khu di tích, tôi đã cảm nhận được không khí trang nghiêm, linh thiêng bao trùm khắp không gian. Những công trình như nhà tưởng niệm, bia ghi lời Bác hay tượng đài “Bác Hồ với thanh niên xung phong” không chỉ mang giá trị lịch sử mà còn gợi lên trong tôi niềm xúc động sâu sắc. Tôi như hình dung ra hình ảnh những năm tháng gian khổ, khi lực lượng thanh niên xung phong ngày đêm bám trụ, sửa đường, đảm bảo giao thông cho chiến dịch, bất chấp bom đạn và hiểm nguy.
Đặc biệt, khi được nghe kể về lần Hồ Chí Minh đến thăm và động viên các chiến sĩ thanh niên xung phong tại nơi đây, tôi thực sự xúc động. Những câu hỏi giản dị của Bác về bữa ăn, giấc ngủ, manh áo đã thể hiện tình yêu thương sâu sắc của Người dành cho thế hệ trẻ. Và hơn hết, lời dạy của Bác:
“Không có việc gì khó
Chỉ sợ lòng không bền
Đào núi và lấp biển
Quyết chí ắt làm nên”
đã trở thành nguồn động lực mạnh mẽ, thôi thúc tôi phải sống có mục tiêu, có lý tưởng và không ngừng nỗ lực.
Chuyến đi này giúp tôi nhận ra rằng, những gì chúng tôi đang có hôm nay – hòa bình, học tập, phát triển – đều được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao thế hệ đi trước. Là một đoàn viên, tôi tự nhủ bản thân phải biết trân trọng những giá trị đó, đồng thời không ngừng rèn luyện đạo đức, nâng cao tri thức và tích cực tham gia các hoạt động của Đoàn.
Tôi hiểu rằng, trong thời đại mới, vai trò của đoàn viên thanh niên không chỉ dừng lại ở việc học tập tốt mà còn phải xung kích, sáng tạo, dám nghĩ, dám làm, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Mỗi hành động nhỏ như tham gia tình nguyện, giúp đỡ cộng đồng hay giữ gìn bản sắc văn hóa cũng chính là cách để chúng tôi tiếp nối truyền thống vẻ vang của cha anh.
Rời Nà Tu, trong tôi vẫn còn đọng lại rất nhiều cảm xúc. Đó là niềm tự hào, lòng biết ơn và cả sự thôi thúc phải sống có ích hơn mỗi ngày. Chuyến hành trình về nguồn này sẽ mãi là một kỷ niệm đẹp, đồng thời là động lực để tôi phấn đấu trở thành một đoàn viên ưu tú, xứng đáng với niềm tin yêu của tổ chức Đoàn và sự hy sinh cao cả của các thế hệ đi trước



