THEO DẤU CHÂN MẸ – CÂU CHUYỆN VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ BẢY
Mẹ Lê Thị Bảy sinh năm 1908, là người phụ nữ nông thôn hiền lành, chất phác, suốt đời gắn bó với ruộng vườn, làng xóm. Mẹ lập gia đình với ông Võ Văn Trác, người cùng quê, sinh được tám người con – năm trai, ba gái. Cuộc sống tuy nghèo khó nhưng ấm áp nghĩa tình. Thế rồi chiến tranh ập đến, quê hương không còn yên bình, và cũng từ đó, gia đình Mẹ bước vào những năm tháng đầy hy sinh, mất mát.
THEO DẤU CHÂN MẸ – CÂU CHUYỆN VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ BẢY
Trong những ngày đi sưu tầm tư liệu lịch sử phục vụ công tác giáo dục truyền thống cho đoàn viên, tôi có dịp trở về ấp Phú Đức, xã Bình Phú, huyện Càng Long – một vùng quê yên bình nhưng thấm đẫm dấu tích của chiến tranh. Nơi đây, tôi được nghe kể về một người mẹ bình dị mà vĩ đại – Mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Bảy.
Mẹ Lê Thị Bảy sinh năm 1908, là người phụ nữ nông thôn hiền lành, chất phác, suốt đời gắn bó với ruộng vườn, làng xóm. Mẹ lập gia đình với ông Võ Văn Trác, người cùng quê, sinh được tám người con – năm trai, ba gái. Cuộc sống tuy nghèo khó nhưng ấm áp nghĩa tình. Thế rồi chiến tranh ập đến, quê hương không còn yên bình, và cũng từ đó, gia đình Mẹ bước vào những năm tháng đầy hy sinh, mất mát.
Với lòng yêu nước được hun đúc từ truyền thống quê hương, Mẹ không ngăn cản, không do dự khi các con lần lượt lên đường theo cách mạng. Người con trai cả là Võ Văn Sáu, sinh năm 1935, tham gia cách mạng từ ngày 15 tháng 6 năm 1961, cấp bậc Thượng sĩ, bộ đội địa phương huyện Càng Long. Trong những lần nghe đồng đội kể lại, tôi hình dung được hình ảnh người chiến sĩ trẻ gan dạ, kiên cường giữa mưa bom bão đạn. Ngày 25 tháng 8 năm 1962, anh đã anh dũng hy sinh vì sự nghiệp chống đế quốc Mỹ, bảo vệ Tổ quốc. Tin dữ đến với Mẹ như nhát dao cứa vào tim, nhưng Mẹ lặng lẽ lau nước mắt, nén đau thương để tiếp tục làm chỗ dựa tinh thần cho gia đình và cho cách mạng.
Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai thì Mẹ lại tiễn người con trai thứ hai là Võ Văn Hộ, sinh năm 1939, tham gia cách mạng vào tháng 2 năm 1963, giữ nhiệm vụ Thư ký xã đội xã Nhị Long. Ngày 02 tháng 4 năm 1966, khi địch ném bom vào cơ quan xã đội, anh đã kiên cường chiến đấu, bảo vệ cơ quan đến giây phút cuối cùng và anh dũng hy sinh. Lần thứ hai nhận giấy báo tử, Mẹ Bảy đã mất đi hai phần máu thịt của mình, nhưng chưa một lần than trách, chưa một lời oán hờn.
Mẹ sống những năm tháng còn lại trong âm thầm, mang trên vai nỗi đau của người mẹ mất con, nhưng trong tim là niềm tự hào lặng lẽ. Mẹ hiểu rằng sự hy sinh của các con mình là để quê hương được độc lập, để đất nước có ngày hòa bình. Năm 1971, Mẹ Lê Thị Bảy từ trần, mang theo nỗi nhớ thương con vô hạn, nhưng để lại cho quê hương một tấm gương sáng ngời về đức hy sinh của người mẹ Việt Nam.
Để ghi nhớ công lao to lớn ấy, ngày 26 tháng 3 năm 2014, Chủ tịch nước đã truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” cho Mẹ Lê Thị Bảy. Đây không chỉ là sự tri ân của Đảng và Nhà nước, mà còn là lời nhắc nhở thiêng liêng đối với thế hệ trẻ hôm nay.
Khép lại chuyến đi sưu tầm, tôi đứng lặng trước mảnh đất quê hương Bình Phú, lòng dâng lên niềm xúc động khó tả. Câu chuyện về Mẹ Lê Thị Bảy và những người con anh hùng đã trở thành ngọn lửa truyền thống, soi sáng con đường cho đoàn viên, thanh niên chúng tôi tiếp bước. Yêu quê hương không chỉ bằng lời nói, mà bằng hành động, bằng trách nhiệm gìn giữ hòa bình và xây dựng đất nước xứng đáng với những hy sinh không gì bù đắp được của các Mẹ Việt Nam anh hùng.



