THEO DẤU CHÂN TÌNH NGUYỆN

Vượt qua những cơn mưa bạt ngàn của Tây Nguyên những ngày đầu tháng 8, đoàn cán bộ của Trường ĐH Nông Lâm TP.HCM và các nhà báo của thành phố đã đến thăm các sinh viên tình nguyện của trường tham gia chiến dịch Mùa hè xanh - 2005 tại tỉnh Gia Lai. Thời tiết xấu của Tây Nguyên khiến mọi người rất vất và mới đến được với các sinh viên, thế nhưng nỗi vất và này chẳng thấm gì so với công việc của các chiến sĩ tình nguyện ở đây. Hàng ngày họ phải đối mặt với muôn vàn khó khăn, phải lội bộ hàng chục cây số đường rừng để giúp dân làm việc...
HÀNH TRÌNH VẤT VẢ
2 chiếc Land Cruiser 2 cầu, sản phẩm được giới thiệu có từ thời chiến tranh... vùng Vịnh mà Trường ĐH Nông Lâm TP.HCM thừa kế sau một dự án quốc tế đã đưa chúng tôi rời khỏi TP.HCM theo quốc lộ 14 hướng về Tây Nguyên khi trời chưa kịp sáng, Xuyên suốt đoạn đường hơn 500km kể từ khi rời ngã 4 Bình Phước - TP.HCM là những cơn mưa triền miên. Nhìn mưa rơi qua làn kính cửa xe, PGS.TS Huỳnh Thanh Hùng, phó hiệu trưởng của trường và cũng là trưởng đoàn của chuyến đi này cho biết: đây là lần thứ 3 Trường ĐH Nông Lâm TP.HCM đưa đội hình "chuyên" về Gia Lai phục vụ chiến dịch tình nguyện Mùa hè xanh. Việc đưa đội hình chuyên của trường về Gia Lai công tác được địa phương đánh giả rất cao. Riêng năm nay, gần 200 sinh viên thuộc các ngành khoa học kỹ thuật, công nghệ và môi trường của trường tham gia một tịch thì chuyện Mangyang và Đakdoa của tỉnh. Ngoài việc dạy văn hóa cho con em dân tộc thiểu số, các sinh viên còn giúp dân kỹ thuật trồng cà phê, cao su, cải tạo môi trường, tạo nguồn nước sạch, bắc điện cho đồng bào dân tộc...
Trưởng phòng Kế hoạch Tài chính của trường, thạc sĩ Trần Đình Lý cũng cho biết thêm: tuy ở mặt trận Tây Nguyễn khá vất và nhưng có rất nhiều sinh viên của trường đã đăng ký và một số ít được chọn. Tiêu chuẩn lựa chọn của trường cũng rất khắt khe: các chiến sĩ ngoài sức khỏe tốt còn phải có chuyên môn về một ngành kỹ thuật nào đó...
Sau gần một ngày trời ngồi xe, chúng tôi đã đến được "thủ phủ của Gia Lai - thành phố Pleiku. Sau mấy tiếng chợp mắt buổi tối, đoàn lại các tiếp tục cuộc hành trình đến thăm chiến sĩ ở huyện Đakđoa. Cùng đi với đoàn là chị Nay Lan, Phó chủ tịch UBND tỉnh. Dù khá bận bịu công việc của địa phương nhưng trước tấm chân tình của đoàn, chị cũng quyết sắp xếp mọi công việc theo đoàn. Thêm 3 chiếc Mitsubisi 2 cầu của UBND tỉnh và Tỉnh Đoàn Gia Lai hòa nhập vào đoàn, sự hùng hậu của chuyến đi được tăng lên. Lúc này, cánh nhà báo tán gẫu: “Xe mạnh như thế này thì đường sá có như thế nào cũng chạy tốt. Trong khi đó, anh Bùi Ngọc Hùng, Bí thư Đoàn Trường ĐH Nông Lâm TP.HCM cảnh báo: mùa này mưa, cố gắng đến các điểm sớm, chứ không sẽ bị kẹt trong... rừng!
Rời thành phố khoảng 60km, đoàn xe bắt đầu tách quốc lộ 19 vào khu vực xã Daksomei của Đakđoa. Lúc này mọi người mới thấm thía cái khó khăn của Tây Nguyên: những cơn mưa tầm tã nhiều ngày qua đã xé nát con đường duy nhất dẫn vào xã thành những con rãnh lớn, đã thế đường ở đây toàn là đốc cao và trơn khủng khiếp, khiến đoàn xe phải nhích từng bước, mọi người ngồi trên xe cũng phập phồng theo cảm giác của từng bánh xe rung! Sau một giờ bị "dằn" và “quật” vì đường xấu, nhà báo Quốc Hoàng (HTV) buột miệng: “Đường này chỉ để cho voi đi!". Câu nói vừa thốt ra, thì "cạch", chiếc xe dẫn đầu của UBND tỉnh Gia Lai đã sa vào một con mương chính giữa đường! Đoàn người từ 4 chiếc xe còn lại xuống xe hết để tìm mọi cách “giải cứu” chiếc xe bị kẹt cứng giữa hai gồ đất đỏ. Thế nhưng sức của đoàn người đành bất lực trước những thành quả của mưa. Cuối cùng phải nhờ đến những chiếc U-oát của Huyện đội lách qua đường rừng mới kéo lần lượt được những chiếc xe khỏi rãnh lầy mà tiếp tục hành trình. Đến điểm đầu tiên là làng Daksomei thì trời cũng đã ngả chiều, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt chúng tôi là những đứa trẻ ở trần trong cơn mưa đang trố mắt nhìn những chiếc xe lạ...
ĐEM NIỀM VUI ĐẾN VỚI XÓM LÀNG
Đón chúng tôi là những sinh viên trẻ khuôn mặt còn công vị lạnh do phải đội mưa để làm việc giúp dân. Thế nhưng những nụ cười vẫn nở khắp trên môi mọi người. Những tiếng chào của các sinh viên ríu rít như chưa hề biết nặng nhọc là gì, cũng khiến chúng tôi tan biến hết những vất và khi đến đây...
Về huyện Đakđoa lần này có 74 sinh viên của trường, được phân về 2 xã, 4 làng của huyện Đak đoa. Các chiến sĩ lại phân ra thành những nhóm nhỏ, có nhóm giúp dân làm rẫy, nhóm khác tranh thủ trời mưa để làm công trình giọt nước cho dân... Ban ngày làm việc vất vả thế, nhưng tối đến các sinh viên còn phải đứng lớp dạy cho đồng bào dân tộc thiểu số cái chữ.
Công việc lẫn đời sống của các chiến sĩ tình nguyện ở nơi này rất vất vả. Ở đây không có chợ búa gì cả và gần như tất cả đều tự lo liệu thức ăn hàng ngày. Có những thứ tưởng như bỏ đi với người thành phố nhưng đã là thức ăn chính cho các chiến sĩ ở đây suốt mấy tháng liền. Đó là những quả bí bị sóc cắn, mớ rau rừng, gốc măng dại... nhặt được bên đường khi đi làm đã giúp cho các chiến sĩ có những bữa ăn ngon...
Nhìn các chiến sĩ đang đội mưa để làm công trình giọt nước cho dân, chị Nay Lan - đã gặp đại diện Ban Giám hiệu nhà trường đề nghị: “Tôi nghĩ sau chiến dịch này nhà trường nên xem xét phát triển Đảng cho các em. Nếu cần thiết tôi sẽ là người giới thiệu. Vì các chiến sĩ đã tham gia mặt trận này đều là những người rất trưởng thành về tư tưởng và nhân cách...".
Rời Daksomei, chúng tôi đến thôn Krái thuộc xã Kongang của huyện Đakđoa. Đa số bà con dân tộc ở đây đều là người Bana. Các chiến sĩ tình nguyện đều là những sinh viên ngành công nghệ bột giấy và kinh tế nông lâm, giúp nông dân kỹ thuật trồng cây và chăn nuôi. Nhân dịp những sinh viên của trường về giúp dân kỹ thuật trồng cà phê, nhân hàng Komix của Công ty Phân bón Thiên Sinh đã tổ chức một cuộc thì nho nhỏ cho sinh viên và nông dân về kỹ thuật bón phân cho cây cà phê. Lúc chúng tôi đến, cuộc thì đang vào vòng chung kết, các chiến sĩ đang trổ hết những kiến thức của mình để truyền bá cho nông dân và nông dân cũng muốn chứng tỏ cho công ty biết những kiến thức của mình vừa học được nên rất nô nức đăng ký tham gia khiến không khí rất sinh động.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Chúng tôi đã gặp cô gái Chúng tôi đã gặp cô gái người Huế Hoàng Thị Yến Trang sinh năm 1984. là sinh viên năm quản lý thị trường bắt động sản của trường. Trang đang hướng dẫn nông dân trồng cà phê. Trang cho biết đây là lần thứ nhất em tham gia chiến dịch Mùa hè xanh và đi đến nơi xa như thế này. Những buổi tối đầu tiên ở cùng người dân tộc thiểu số, em có cảm giác rất lo sợ, những hôm đầu đi dạy không quen, trời mưa trơn em trượt té rất đau, phải nhờ các bạn giúp đỡ mới qua khỏi... nhưng bây giờ thì đã quen và sẵn sàng chuẩn bị để năm tới đi tiếp lên mặt trận trên này.
Dương Quang Tưởng, người Phú Yên, sinh viên năm 3 ngành kinh tế nông lâm, mới 21 tuổi nhưng đã có... 5 lần tham gia chiến dịch Mùa hè xanh và năm nay Tưởng là thư ký của ban chỉ huy phụ trách đơn vị tại làng Dungrơ thuộc xã Kongang. Tưởng cho biết: “Ở đây tụi em có 35 người, chia ra nhiều nhóm nhỏ để đi sâu vào từng hộ dân tuyên tuyền các chính sách đường lối, giúp dân giữ vệ sinh môi trường, nguồn nước... Chúng em dạy văn hóa từ lớp 1 đến lớp 10, vật nuôi, đặc biệt có một nhóm chuyên đi bắc … điện. Tây Nguyên vào mùa mưa công việc nguy hiểm nhưng khi thấy bà con mừng rỡ trước ánh điện là những khó khăn vất vả và buồn phiền của tụi em tan biến...".
Ngày thứ ba, rời Đakdoa, chúng tôi đến mặt trận Mang Yang. Rút kinh nghiệm hai ngày mưa qua chúng tôi đi sớm hơn và lần này dù được sự dẫn đường của Bí thư Huyện ủy Mang Yang chúng tôi vào đến các xã cũng là khi trời bước sang chiều. Niềm vui của các chiến sĩ ở đây khi đón Đoàn quả là bao la.
Nhưng bất ngờ nhất là hình ảnh một người già dân tộc đang cố sức gõ kẻng khi thấy đoàn xe đến. Sau tiếng kẻng không biết từ đâu hiện ra bao nhiêu bà con tay xách tay mang đủ thứ, ngô, rau, củ... Cả đoàn giật mình. Anh Sáu Trường, Bí thư Huyện ủy Mang Yang mới cho biết trước đó già làng đã được lãnh đạo huyện thông báo sẽ có đoàn đến thăm. Vì vậy khi có kẻng báo là mọi người xuất hiện, mang theo tặng phẩm của mình để dành tặng đoàn. Nhìn những món quà đơn sơ của bà con, chúng tôi mới rất nhiều khó khăn nhưng các chiến sĩ vẫn luôn muốn về Gia Lai tham gia công tác tình nguyện với đồng bào dân tộc thiểu số …..
Chị Trần Thị Hoài Thanh, Bí thư Tỉnh Đoàn cho biết: địa phương rất khẩn khởi khi được tiếp nhận sinh viên tình nguyện của Trường ĐH Nông Lâm TP.HCM vì ngoài sự nhiệt tình của tuổi trẻ họ còn có chuyên môn rất tốt. Trong cuộc sống với đồng bào dân tộc, họ rất hòa đồng, thực hiện đúng phương châm “ở dân thương, đi dân nhớ, làm dân tin". Những công việc của chiến sĩ Nông Lâm ở địa phương rất thiết thực và phù hợp. Vì vậy rất mong những năm tới, trường giúp đỡ tỉnh tăng cường về lực lượng có chuyên môn này và nếu được khoảng 500 sinh viên của trường tham gia mỗi mùa là tốt nhất...". Về phía nhà trường, thạc sĩ Trần Đình Lý cũng cho biết: mục tiêu của nhà trường là giúp cho các em khi ra trường ngoài việc có chuyên môn còn phải có vốn sống thực tế tốt. Vì vậy những chuyến đi sát sườn như thế này là dịp à dịp để các em rèn luyện và tưởng thành tốt nhất.
Pleiku, tháng 8-2005


