Anh hùng Lực lượng vũ trang

Theo người lớn đi giành chính quyền

Mùa thu năm 1945, không khí cách mạng lan khắp các làng quê Nghệ An. Ở Quỳnh Đôi, người lớn trong làng ngày càng bận rộn. Người chuẩn bị cờ, người tham gia các cuộc họp, người lo công việc hậu cần. Những câu chuyện về thời cuộc xuất hiện trong từng mái nhà.

Nghệ An22/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Theo người lớn đi giành chính quyền

Mùa thu năm 1945, không khí cách mạng lan khắp các làng quê Nghệ An. Ở Quỳnh Đôi, người lớn trong làng ngày càng bận rộn. Người chuẩn bị cờ, người tham gia các cuộc họp, người lo công việc hậu cần. Những câu chuyện về thời cuộc xuất hiện trong từng mái nhà.

Cu Nâu khi ấy vẫn chỉ là một cậu bé.

Cậu chưa hiểu đầy đủ thế nào là giành chính quyền, nhưng thấy cha và những người lớn trong làng chuẩn bị đi từ sáng sớm.

Một buổi sáng, Cu Nâu chạy theo cha:

— Cha đi đâu vậy?

Cha đáp:

— Cha cùng mọi người đi làm việc của làng.

Cậu bé nài nỉ:

— Cho con đi với!

Cha nhìn con một lúc rồi dặn:

— Đi thì phải nghe lời người lớn, không được chạy lung tung.

Cu Nâu mừng rỡ đi theo.

Con đường làng hôm ấy đông hơn mọi ngày. Thanh niên đi thành từng nhóm, người lớn tuổi cũng tham gia. Không khí vừa khẩn trương vừa trang nghiêm.

Cu Nâu đi sát bên cha, đôi chân nhỏ bước nhanh để khỏi bị tụt lại.

Trên đường, cậu nhìn thấy những lá cờ đỏ tung bay. Tiếng nói chuyện, tiếng bước chân hòa vào nhau. Những người dân vốn quen với công việc đồng áng hôm nay cùng hướng về một mục tiêu chung.

Cậu bé hỏi:

— Cha ơi, mọi người đi đông thế này để làm gì?

Cha cúi xuống nói:

— Để giành lấy quyền làm chủ cho nhân dân. Sau này con lớn, con sẽ hiểu.

Cu Nâu không hỏi thêm. Cậu chỉ nắm lấy tay cha và tiếp tục bước.

Đến nơi tập trung, người lớn nghiêm túc làm nhiệm vụ. Cu Nâu đứng bên ngoài, chăm chú quan sát. Cậu nhận ra một điều: những người nông dân quanh mình, vốn thường ngày lam lũ trên đồng ruộng, hôm nay đều có chung một vẻ mặt quyết tâm.

Có người mang theo nắm cơm.

Có người đem nước uống.

Có người chỉ có đôi bàn tay nhưng vẫn đến góp sức.

Cu Nâu được giao những việc rất nhỏ: đứng cùng những đứa trẻ khác, tránh chen vào chỗ đông người và giúp chuyển những vật dụng nhẹ cho người lớn.

Đối với cậu, đó là một ngày đặc biệt.

Lần đầu tiên, cậu cảm nhận được rằng một việc lớn của đất nước cũng có thể bắt đầu từ sự đoàn kết của những con người bình dị trong một làng quê.

Trên đường trở về, trời đã ngả chiều. Cu Nâu vừa đi vừa hỏi cha:

— Hôm nay mình thắng chưa cha?

Cha mỉm cười:

— Hôm nay là một ngày rất quan trọng. Nhưng xây dựng cuộc sống mới còn là chuyện của nhiều ngày sau nữa.

Cu Nâu chưa hiểu hết lời cha.

Cậu chỉ biết rằng quê hương mình vừa trải qua một ngày đặc biệt, và cậu may mắn được đi bên cạnh cha, tận mắt chứng kiến những người dân trong làng cùng nhau tham gia vào một bước ngoặt của lịch sử.

Nhiều năm sau, ký ức ấy vẫn còn trong tâm trí cậu như một buổi chiều mùa thu: con đường làng đông người, những lá cờ đỏ trong gió và bàn tay cha nắm chặt bàn tay đứa con nhỏ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn