Chùm ảnh

THEO TIẾNG GỌI TỪ CHIẾN TRƯỜNG

Thái Nguyên22/08/2026Xã Phong Quang (xã Phong Quang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
THEO TIẾNG GỌI TỪ CHIẾN TRƯỜNG

THEO TIẾNG GỌI TỪ CHIẾN TRƯỜNG

Hà Sỹ Bi.jpg1787297446228_1933545944962796605_4075320877180712294_dd7e972b90032f8c5b6074b887d0c452.jpg1787297446273_1933545944962796605_4075320877180712294_540101d90e8b64ee627e7864945c4d81.jpg1787297446289_1933545944962796605_4075320877180712294_0a754f5582b0fc1c11ab33e9a3203c68.jpg1787297446304_1933545944962796605_4075320877180712294_bc1f99de4a5da5971ddd0e2ba980a406.jpg

Sinh ngày 15 tháng 10 năm 1944, bác Hà Sĩ Bi trưởng thành trong những năm tháng đất nước còn chìm trong chiến tranh. Ngày 19 tháng 4 năm 1966, bác vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng. Trước khi nhập ngũ, bác công tác tại Ty Nông nghiệp Bắc Thái, cuộc sống gắn với công việc chuyên môn và những ngày tháng lao động nơi quê nhà.

Nhưng chiến tranh không cho người trẻ được lựa chọn mãi một cuộc sống bình yên.

Tháng 5 năm 1972, theo lệnh tổng động viên, bác Hà Sĩ Bi lên đường nhập ngũ. Khi ấy, đất nước đang ở vào một thời điểm chiến tranh vô cùng ác liệt. Từ một cán bộ đang công tác, bác trở thành người lính, mang theo hành trang giản dị và một niềm tin rằng khi Tổ quốc cần, tuổi trẻ phải lên đường.

Bác được biên chế vào Đoàn 1506, đơn vị công binh đóng tại Hương Hóa, Phú Thọ. Những ngày đầu trong quân ngũ là những ngày huấn luyện khẩn trương. Bác trải qua khoảng bảy tháng huấn luyện bộ binh, sau đó tiếp tục một tháng huấn luyện công binh. Những bài tập hành quân, thao tác chiến đấu, rèn luyện thể lực dần biến những người cán bộ, thanh niên ngày nào thành những người lính sẵn sàng bước vào chiến trường.

Tháng 9 năm 1972, lệnh hành quân vào Nam được phát ra.

Đoàn quân bắt đầu một hành trình dài.

Từ miền Bắc, những người lính nối nhau đi về phía chiến trường. Qua Thanh Hóa, bác chứng kiến những trận oanh tạc dữ dội của máy bay B-52 Mỹ. Tiếng bom từ trên cao dội xuống, mặt đất rung chuyển, những cánh rừng bị xé nát. Trong tiếng bom, đoàn quân vẫn phải giữ đội hình, tiếp tục hành quân.

Đường vào chiến trường dài và gian khổ. Có những ngày hành quân liên tục, ăn uống thiếu thốn. Lương khô trở thành thức ăn quen thuộc. Nước mắm được chia sẻ trong những bữa ăn vội giữa rừng. Người lính vừa đói, vừa mệt, nhưng không ai được phép dừng bước quá lâu.

Từ Thanh Hóa, đoàn quân đi qua Nghệ An, qua ngã ba Đồng Lộc rồi tiếp tục vào Quảng Bình. Những địa danh ấy khi đó không chỉ là những cái tên trên bản đồ mà là những cung đường bom đạn, nơi mỗi bước chân đều phải đổi bằng sự cảnh giác và ý chí.

Sau gần hai tháng hành quân, bác đến Bãi Hà, nơi giao quân. Tại đây, bác được biên chế vào Trung đội B5, chiến trường Quảng Trị – Hướng Hóa

Đó cũng là lúc cuộc đời người lính thực sự bước sang một trang khác.

Quảng Trị những năm 1972–1973 là một trong những chiến trường vô cùng khốc liệt. Bom đạn dội xuống ngày đêm. Trước thời điểm Hiệp định Paris được ký kết, chiến sự vẫn diễn ra căng thẳng. Bác kể rằng càng về những thời điểm ác liệt, máy bay địch càng tăng cường oanh tạc.

Giữa vùng đất Hướng Hóa, bác còn chứng kiến việc quân đội Mỹ sử dụng chất độc hóa học để phát quang cây cối. Bác nhớ những hình ảnh cây rừng bị tác động, lá cây rung lên, cảnh vật thay đổi. Khi ấy, người lính không có điều kiện để hiểu hết những hậu quả lâu dài của thứ chất độc vô hình ấy. Họ chỉ biết chiến đấu, hành quân và hoàn thành nhiệm vụ.

Nhiều năm sau, những ký ức ấy mới trở thành nỗi ám ảnh sâu sắc đối với những người từng sống và chiến đấu trong vùng bị ảnh hưởng bởi chất độc hóa học.

Một trong những hình ảnh mà bác Hà Sĩ Bi nhớ rõ nhất là những trận pháo của quân ta trên chiến trường Quảng Trị. Bác từng chứng kiến những khẩu pháo 37 ly cơ động, hành quân theo đội hình chiến đấu rồi trút đạn về phía trận địa địch. Tiếng pháo vang giữa núi rừng, từng loạt đạn nối nhau, tạo nên một khung cảnh chiến trường dữ dội và hào hùng.

Những người lính khi ấy không nghĩ mình đang làm nên những trang lịch sử. Họ chỉ biết phía trước là nhiệm vụ, phía sau là đồng đội, và điều quan trọng nhất là phải giữ vững vị trí của mình.

Nhưng chiến trường không chỉ có bom đạn của đối phương.

Trong một lần hành quân, do bị sốt và sức khỏe suy kiệt, bác không giữ được thăng bằng rồi ngã xuống một vực sâu. Cú ngã khiến lưng bác bị thương nặng, máu chảy rất nhiều. Giữa núi rừng chiến trường, một vết thương như vậy có thể trở thành hiểm họa. Nhưng với sự giúp đỡ của đồng đội và ý chí của người lính, bác đã vượt qua.

Có những vết thương rồi sẽ lành.

Nhưng có những ký ức thì ở lại suốt đời.

Sau những năm tháng chiến đấu tại Quảng Trị – Hướng Hóa, bác tiếp tục phục vụ trong quân đội và công tác tại Quân khu 7. Chiến tranh vẫn chưa thực sự khép lại đối với những người lính như bác. Cuộc đời quân ngũ tiếp tục đưa bác đến những nhiệm vụ mới, những vùng đất mới.Năm 1979, khi cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc diễn ra, một lần nữa bác Hà Sĩ Bi lại đứng trong hàng ngũ những người lính bảo vệ Tổ quốc.

Một người lính đã đi qua chiến trường Quảng Trị, từng đối mặt với bom B-52, từng chứng kiến chất độc hóa học, từng ngã xuống vực sâu giữa lúc sốt và bị thương ở lưng, nay lại tiếp tục bước vào một cuộc chiến khác.

Hai cuộc chiến ở hai miền đất khác nhau, nhưng với người lính, đó vẫn là một mệnh lệnh chung: khi Tổ quốc cần, người lính phải lên đường.

Giờ đây, khi tuổi đã cao, ký ức về những năm tháng ấy có thể đã không còn nguyên vẹn. Có những địa danh, thời điểm bác nhớ rõ; có những chi tiết đã phai theo năm tháng. Nhưng những hình ảnh lớn của một đời quân ngũ vẫn còn đó: con đường hành quân từ miền Bắc vào Nam, những bữa lương khô chan nước mắm, tiếng bom B-52 ở Thanh Hóa, ngã ba Đồng Lộc, những ngày ở Quảng Bình, Bãi Hà, núi rừng Hướng Hóa, tiếng pháo 37 ly giữa chiến trường Quảng Trị và lần ngã xuống vực với lưng đầy máu.

Tất cả trở thành một phần ký ức không thể tách rời khỏi cuộc đời bác.

Nhìn lại chặng đường đã qua, từ người cán bộ Ty Nông nghiệp Bắc Thái đến người lính của Đoàn 11506, từ những ngày huấn luyện đến chiến trường Quảng Trị – Hướng Hóa, rồi Quân khu 7 và cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979, cuộc đời quân ngũ của bác Hà Sĩ Bi là một hành trình dài của lòng trung thành và trách nhiệm.

Ngày ấy, bác cùng biết bao thanh niên khác đã nghe theo tiếng gọi của đất nước.

Họ rời mái nhà, rời công việc, rời những tháng ngày bình yên để bước vào những cung đường mà không ai biết phía trước mình sẽ gặp điều gì.

Tiếng gọi ấy đã đưa họ đến chiến trường.

Và hơn nửa thế kỷ sau, những bước chân năm xưa vẫn còn vang vọng trong ký ức của người trở về.

Đó là câu chuyện của một người lính. Cũng là câu chuyện của một thế hệ đã gửi tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn