Bài viết

Thép chảy trên những cung đường rực lửa

Kịch bản đầy nghẹt thở về những người lính áo xanh đường sắt. Câu chuyện tái hiện khoảnh khắc một người thợ sửa đường ray dũng cảm, dùng chính chiếc búa, đinh sắt và cơ thể mình để thay thế đoạn ray bị đánh nát ngay giữa trận bão bom, giúp đoàn tàu chở xích xe tăng kịp giờ lao qua.

Lâm Đồng24/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cầu Hàm Rồng (Thanh Hóa) những năm 1965 - 1972 là "nút thắt cổ chai" trên tuyến đường chi viện chiến lược. Không quân Mỹ quyết tâm biến nơi đây thành ụ đất đá hoang tàn bằng hàng vạn tấn bom phá, bom thông minh. Để những đoàn tàu hỏa chở vũ khí, xe tăng không bị khựng lại, đội cầu đường sắt của bác Nguyễn Tiến Lực phải túc trực bên rìa sông Mã, sẵn sàng lao ra sửa đường ngay khi tiếng bom vừa dứt.

Bác Lực kể lại, sửa đường ray thời chiến là một công việc cực kỳ nặng nề và nguy hiểm. Những thanh ray bằng thép nặng hàng trăm ký bị bom đánh cong queo, mặt đường hố bom sâu hoắm. Người thợ phải vừa khênh vác thủ công, vừa đề phòng bom nổ chậm dưới nền đá ba-la-tơ.

Một đêm tháng 10 năm 1972, một đoàn tàu chở đầy xích xe tăng và đạn pháo hạng nặng đang đậu cách cầu Hàm Rồng $2\text{ km}$ để chờ lệnh vượt sông. Bất ngờ, một tốp máy bay phản lực Mỹ ập tới ném bom tọa độ, đánh trúng một đoạn ray độc đạo, làm vỡ nát tà vẹt và khiến đường ray bị hở một khoảng lớn hơn $1\text{ m}$. Nếu không sửa xong trước 4 giờ sáng, trời sáng địch sẽ phát hiện ra đoàn tàu và hủy diệt toàn bộ.

Bác Lực cùng tổ 4 người lao ra trận địa giữa màn đêm mịt mù khói súng. Đất đá xung quanh vẫn còn nóng hổi. Thiết bị nâng đỡ bị bom đánh nát, không có cách nào kích thẳng thanh thép ray nặng trịch vào đúng vị trí ghép nối. Thời gian thì trôi qua từng phút trong sự nghẹt thở.

Trong thế ngàn cân treo sợi tóc, bác Lực đưa ra quyết định táo bạo. Ông bảo đồng đội: "Dùng đòn bẩy gỗ kích lên, tôi sẽ chui xuống dưới kê bệ!". Ông nằm rạp xuống nền đá sắc nhọn, dùng đôi vai chắc khỏe của mình làm bệ đỡ nhân tạo, rướn người đẩy thanh ray thép nóng bỏng lên từng xentimét để đồng đội ở trên đóng vội những chiếc đinh đỉa cố định. Sức nặng của thanh thép đè nghiến lên bả vai, xương khớp ông kêu răng rắc, máu thấm đỏ qua lớp áo bảo hộ sờn rách.

Bằng ý chí sắt đá của người thợ, đoạn ray đã được nối thông. Bác Lực được đồng đội kéo ra ngoài trong tình trạng ngất lịm, vai trái bầm dập nghiêm trọng. Chỉ vài phút sau, đoàn tàu hỏa nặng nề từ từ chuyển bánh, rầm rập lướt qua đoạn ray vừa sửa và vượt cầu an toàn trước khi ánh bình minh ló dạng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Thép chảy trên những cung đường rực lửa | Câu chuyện thời hoa lửa