"Thép" của Cách Mạng Việt Nam
Đây là câu chuyện về khoảnh khắc cuối cùng của một nữ chiến sĩ kiên cường trước khi bị kẻ thù hành quyết. Bị tra tấn dã man nhưng người con gái ấy vẫn giữ vững khí tiết, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Những lời nhắn nhủ cuối cùng của đồng chí đã trở thành một bài thơ bất hủ, thể hiện tinh thần lạc quan, yêu đời và niềm tin mãnh liệt vào tương lai cách mạng.
Năm 1941, tại pháp trường Hóc Môn, Sài Gòn, kẻ thù chuẩn bị hành quyết nữ chiến sĩ cộng sản sau thời gian dài giam cầm và tra tấn tàn khốc. Nguyễn Thị Minh Khai (lúc này đã mang án tử hình) đối diện với cái chết một cách bình thản, không hề run sợ.
Khi viên sĩ quan Pháp hỏi điều mong muốn cuối cùng, người chiến sĩ cách mạng đã yêu cầu được gặp con gái nhỏ của mình. Đó là một ước nguyện của người mẹ, nhưng không được đáp ứng. Thay vào đó, bà gửi lại những dòng thơ bất hủ, như một lời nhắn nhủ, một lời tuyên thệ với đồng bào, đồng chí:
"Vững chí bền gan ai hỡi ai,
Kiên tâm giữ dạ mới anh tài.
Thời cuộc đẩy đưa người chiến sĩ,
Con đường cách mạng vẫn chông gai."
Lời thơ ấy là lời động viên, khích lệ tinh thần chiến đấu, thể hiện sự lạc quan vô bờ bến về con đường cách mạng dù đang phải đối mặt với cái chết. Trước lúc ngã xuống, nữ Bí thư Thành ủy Sài Gòn - Chợ Lớn dõng dạc hô vang khẩu hiệu cách mạng, biến đoạn đầu đài thành nơi tuyên truyền lý tưởng cộng sản. Tinh thần thép, sự kiên trung và tấm gương hy sinh anh dũng của người phụ nữ ấy đã trở thành biểu tượng bất diệt, truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ chiến sĩ tiếp theo.

