Thi đua về lòng yêu nước thì ta thắng
Những bức ảnh Bác Hồ chúng ta biết đƣợc đến ngày nay, thƣờng là không thấy Bác mặc com-lê, thắt ca-vát. Nhớ lại khoảng tháng 10-1945, khi đi thăm tỉnh Thái Bình, Bác gặp một đội viên bảo vệ chân đi giày ghệt, thắt lƣng to bản và thắt ca-vát nữa. Bác dừng lại nói: - Chú mà cũng phải thắt cái này à? Trong Bắc bộ phủ, thấy có một số cán bộ từ chiến khu mới về đã “xúng xính”, Bác nhẹ nhàng: - Trông các chú ra dáng những ngƣời thành phố rồi... Bác bao giờ cũng mong đồng bào ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng đƣợc học hành. Bác còn mong các cháu có áo đẹp, cụ già có khăn lụa... Bác không bao giờ lấy ý của mình áp đặt ngƣời khác. Có lần sang thăm một nƣớc bạn, một cán bộ ngoại giao xin phép Bác ra phố, Bác bắt cán bộ đó mặc quần áo, thắt ca-vát nghiêm chỉnh rồi mới cho phép đi. Bác nói: - Đời sống khá hơn thì ăn mặc cũng đƣợc khá lên, nhƣng phải tùy cảnh, tùy thời. “Thời” và “cảnh” năm 1945 là đa số đồng bào ta vừa qua 80 năm bị áp bức nô lệ, qua cơn đói Ất Dậu, vừa bị lụt bão, miếng cơm, củ khoai chƣa đủ ăn, áo không đủ mặc, thế mà các cán bộ – những đầy tớ của nhân dân, nhƣ lời Bác dạy – lại mặc những bộ quần áo sang trọng, đắt tiền, không phải lúc thì “khó coi”. Khi đi thăm bà con nông dân, tới ruộng, Bác bỏ dép, xắn quần lội ruộng, tát nƣớc với bà con. Trong khi đó, có anh cán bộ đi giày bóng loáng, chỉ có thể đứng trên hỏi thăm. Báo Nhân dân ngày 18-5-1994, có đăng một bài, nội dung tóm tắt nhƣ sau: Chuyện rằng, vào khoảng cuối tháng 4-1946, do thực dân Pháp không chịu từ bỏ ý đồ xâm lƣợc trở lại Việt Nam, để tạo điều kiện, thời gian chuẩn bị kháng chiến, Bác và phái đoàn do Thủ tƣớng Phạm Văn Đồng làm trƣởng đoàn, sang Pháp điều đình với Chính phủ Pháp. Trƣớc ngày ra đi, vẫn thấy Bác làm việc theo đúng thời gian biểu đã định, chẳng thấy Bác “sắm sửa” gì. Trong khi đó, một số cán bộ trong phái đoàn lo tìm hiểu “mốt” Pari, lo may mặc những bộ com-lê, sơ mi, ca-vát, đóng giầy mới và có ngƣời còn lo cả khoản nƣớc hoa. Việc làm ấy của các cán bộ cũng là điều tốt, nhƣng có điều chắc các “vị” ấy đi hơi xa, hay có thể hơi “ồn ào”, có vẻ nhƣ một cuộc thi đua may sắm. Chuyện đó đến tai Bác. Thƣơng yêu, bình đẳng, nhƣng không thể không nhắc nhở. Bác nói: - Các chú muốn thi đua với tổng thống, thủ tƣớng nƣớc ngoài về ăn mặc thì thua họ thôi. Bác cháu ta đua với họ về lòng yêu nƣớc, thƣơng dân thì ta mới thắng.



