Khác

Thị xã Tân Châu (cũ): Chiến công trên dòng sông Tiền (Gắn với bến đò Châu Giang)

Chiến công trên dòng sông Tiền (Gắn với bến đò Châu Giang)

An Giang25/03/2026Đoàn cơ sở Tòa án nhân dân tỉnh An Giang (Đoàn cơ sở Tòa án nhân dân tỉnh An Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tân Châu nổi tiếng với truyền thống cách mạng gắn liền với các hoạt động giao liên và vận tải vũ khí đường thủy.

Nội dung cốt lõi: Câu chuyện về những "người lái đò thầm lặng" trên dòng sông Tiền. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, bến đò Châu Giang không chỉ là nơi giao thương mà còn là điểm nút quan trọng để đưa cán bộ, chiến sĩ vượt sông an toàn dưới mắt quân địch.

Điểm nhấn "Thời hoa lửa": Những cuộc đấu trí nghẹt thở của lực lượng biệt động Tân Châu khi ngụy trang vũ khí dưới những khoang xuồng chở hàng bông, lụa Mỹ A để tiếp tế cho chiến khu.

CHIẾN CÔNG TRÊN DÒNG SÔNG TIỀN: BẾN ĐÒ CHÂU GIANG

1. Bối cảnh: "Cửa ngõ" giữa hai làn tuyến

Vào những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, thị xã Tân Châu (khi đó là quận Tân Châu) giữ vị trí chiến lược cực kỳ quan trọng. Đây là điểm tiếp giáp biên giới, là cửa ngõ giao thông huyết mạch trên dòng sông Tiền nối liền vùng giải phóng với các đô thị tạm chiếm.

Bến đò Châu Giang lúc bấy giờ không chỉ là nơi đưa khách sang sông mà còn là "mắt xích" quan trọng trong đường dây giao liên, vận chuyển vũ khí từ biên giới về vùng lõi cách mạng. Tuy nhiên, quân địch cũng hiểu rõ điều này. Chúng thiết lập các trạm kiểm soát dày đặc, lính gác hiện diện 24/24, soi xét kỹ lưỡng từng chiếc xuồng, từng giỏ hàng của người dân.

2. Mưu trí từ nghề truyền thống

Làm sao để đưa vũ khí, thuốc men và cán bộ qua sông an toàn khi kẻ thù canh gác cẩn mật? Câu trả lời nằm ngay ở niềm tự hào của vùng đất này: Lụa Mỹ A.

Các chiến sĩ biệt động và giao liên Tân Châu đã nảy ra một kế hoạch táo bạo. Họ tận dụng những chuyến đò chở hàng bông, hàng lụa của các tiểu thương để ngụy trang. Vũ khí được tháo rời, bọc kỹ trong nilon, sau đó luồn khéo léo vào lõi của những cây gỗ rỗng dùng để cuộn lụa. Bên ngoài, những lớp lụa Mỹ A đen bóng, thơm mùi trái mặc nưa được quấn chặt chẽ, sang trọng.

Đối với lính gác, đó chỉ là những xấp lụa quý giá chuẩn bị xuôi dòng về miền Tây hoặc lên Sài Gòn. Chúng thường chỉ kiểm tra qua loa bên ngoài vì sợ làm hư hại loại hàng đắt tiền này của các "phu nhân" hay thương gia giàu có.

3. Những "người lái đò" quả cảm

Nhân vật trung tâm của câu chuyện thường là những người chèo đò thầm lặng. Họ là những cơ sở cách mạng cốt cán, ngày ngày lênh đênh trên sóng nước nhưng đôi mắt luôn tinh tường quan sát mặt giặc.

Có những đêm tối trời, dưới làn mưa dầm của vùng sông nước miền Tây, những chuyến đò "đặc biệt" ấy âm thầm rời bến. Chỉ bằng một ám hiệu nhỏ như tiếng gõ vào mạn thuyền hay cách thắp đèn dầu trên mũi xuồng, người lái đò đã đưa cán bộ vượt sông an toàn ngay dưới tầm mắt của tàu tuần tra địch.

Có câu chuyện kể rằng, một lần chiếc xuồng chở đầy "lụa thép" bị lính bến đò giữ lại do nghi ngờ. Người lái đò khi ấy vẫn bình tĩnh nở nụ cười đặc trưng của dân sông nước, vừa mời lính điếu thuốc, vừa khéo léo kể chuyện về sự khó nhọc khi nhuộm lụa dưới nắng gắt để đánh lạc hướng. Chính sự điềm tĩnh và lòng yêu nước sắt đá đã giúp họ vượt qua những lằn ranh sinh tử.

4. Ý nghĩa lịch sử

Chiến công tại bến đò Châu Giang không phải là một trận đánh giáp lá cà vang dội tiếng súng, mà là một trận chiến của trí tuệ và lòng dân.

Sự kết hợp giữa Văn hóa và Cách mạng: Nghề dệt lụa truyền thống không chỉ nuôi sống người dân mà còn trở thành "lá chắn" bảo vệ cách mạng.

Biểu tượng của lòng dân: Những người dân lao động bình thường tại Tân Châu đã trở thành những chiến sĩ không quân hàm, góp phần giữ vững mạch máu giao thông cho chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn