Thiên Ca Bất Tử Giữa Núi Rừng Tây Nguyên: Anh Hùng Trần Văn Côi
Đặng Mai Phương
Sinh ra trên mảnh đất Đức Phong, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi – vùng đất giàu truyền thống cách mạng, Trần Văn Côi (1947 – 1970) lớn lên trong giai đoạn cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào thời kỳ khốc liệt nhất. Lòng yêu nước sâu sắc và tinh thần căm thù giặc đã thôi thúc người thanh niên trẻ nhập ngũ vào tháng 4 năm 1968, trở thành chiến sĩ đặc công thuộc lực lượng bộ đội địa phương tỉnh Tuyên Đức (nay thuộc tỉnh Lâm Đồng).
Đặc công là lực lượng "nhiệm vụ đặc biệt, chiến đấu đặc biệt", đòi hỏi người chiến sĩ không chỉ có bản lĩnh thép, sức khỏe dẻo dai mà còn phải sở hữu trí tuệ sắc bén, sự mưu trí và dũng cảm vượt bậc. Với tư cách là Đại đội phó Đại đội 5 đặc công (Tiểu đoàn 810), Trần Văn Côi luôn là hình mẫu tiên phong trên mọi chiến trường. Trong bất kỳ trận đánh nào, đồng đội đều thấy anh xung phong đi đầu đội hình thọc sâu, chỉ huy đơn vị tiến thẳng vào các mục tiêu trọng yếu của căn cứ địch.
Từ năm 1968 đến đầu năm 1970, Trần Văn Côi đã trực tiếp tham gia hàng chục trận đánh ác liệt, tự tay tiêu diệt khoảng 180 tên địch. Sự dũng cảm của anh không chỉ thể hiện ở kỹ năng chiến đấu mà còn ở tinh thần không lùi bước trước hiểm nguy. Nhiều lần trong trận đánh, khi đơn vị cạn sạch lựu đạn và thủ pháo, giữa làn đạn dày đặc của đối phương, anh vẫn bình tĩnh lao ra ngoài trận địa nhặt vũ khí của địch đem vào cho đồng đội tiếp tục chiến đấu. Trong những tình huống giáp lá cà sinh tử, người chỉ huy ấy sẵn sàng xông vào vật lộn, áp đảo kẻ thù để giành bằng được lợi thế cho đơn vị.
Trận đánh lịch sử vào tháng 1 năm 1970 tại điểm A đã ghi dấu chiến công anh hùng cuối cùng của anh. Nhận nhiệm vụ chỉ huy một bộ phận nhỏ chốt giữ vị trí chiến lược, Trần Văn Côi cùng các chiến sĩ phải đối mặt với đợt phản kích dữ dội của cả một tiểu đoàn địch trang bị hỏa lực vượt trội. Suốt một ngày đêm kiên cường bám trụ, anh cùng đồng đội đánh lùi hết đợt tấn công này đến đợt tấn công khác. Trong sức ép ác liệt của bom đạn, Trần Văn Côi bị thương rất nặng. Dù thân thể kiệt sức và đau đớn, anh vẫn nén đau, cố gắng bò qua từng giao thông hào, từng vị trí chiến đấu để nắm tay, truyền sức mạnh và động viên từng người đồng đội tiếp tục giữ vững trận địa.
Anh đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên mâm pháo và đất mẹ chiến trường khi nhiệm vụ hoàn thành, để lại tấm gương sáng ngời về ý chí sắt đá của người chiến sĩ giải phóng quân.
Ghi nhận những chiến công xuất sắc và sự hy sinh lẫm liệt ấy, ngày 19 tháng 5 năm 1972, Trần Văn Côi đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng. Tên tuổi và cuộc đời của Anh hùng Trần Văn Côi mãi mãi là một thiên ca bất tử trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc của Nam Tây Nguyên nói riêng và cả nước nói chung.


