Bài viết

Thiên Thần Áo Trắng" Giữa Rừng Già Châu Thành

Tây Ninh24/06/2026Nguyễn Quốc Dũng (TRUNG TÂM GDNN-GDTX KHU VỰC 4)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký Ức Hảo Đước: Thiên Thần Áo Trắng" Giữa Rừng Già Châu Thành

Bà Lương Thị Thu Hà sinh ngày 22 tháng 12 năm 1952 tại xã Hảo Đước, huyện Châu Thành, tỉnh Tây Ninh. Lớn lên bên dòng sông Vàm Cỏ Đông quanh năm chở nặng phù sa, tuổi thơ của bà sớm phải chứng kiến cảnh xóm làng tang tóc vì bom đạn. Nỗi đau ấy đã hun đúc trong lòng người con gái quê hương Hảo Đước một ước mơ cháy bỏng: trở thành thầy thuốc để cứu chữa cho đồng bào, đồng chí mình.

Bàn tay cứu người giữa làn đạn

Năm 1969, khi vừa tròn 17 tuổi, bà Hà tình nguyện lên đường nhập ngũ và được cử đi học lớp cứu thương cấp tốc. Sau đó, bà được phân công về công tác tại bệnh xá tiền phương ẩn sâu trong khu rừng Hảo Đước – nơi che giấu và điều trị cho hàng ngàn thương bệnh binh từ các mặt trận chuyển về.

Làm quân y nơi tuyến lửa là một cuộc chiến không có tiếng súng nhưng lại vô cùng khốc liệt. Bệnh xá chỉ là những căn hầm nửa chìm nửa nổi, vách dã chiến lợp bằng lá trung quân. Bà Hà không thể nào quên những đêm thức trắng, dưới ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu che nón cối, bà và các bác sĩ phải thực hiện những ca phẫu thuật cưa chi cắt thịt gắp mảnh đạn mà không có đủ thuốc tê. Thiếu bông băng, các chị em phải xé áo, giặt sạch vải dù để băng bó vết thương; thiếu thuốc men, họ lặn lội vào rừng sâu hái lá đắng, tìm cây thuốc nam để đắp đổi. Có những lúc máy bay địch thả bom trúng khu vực bệnh xá, bà đã lấy thân mình che chở cho thương binh. Tiếng hát cất lên giữa những cơn đau xé lồng ngực của đồng đội chính là liều thuốc tinh thần vô giá mà những "thiên thần áo trắng" như bà Hà mang lại, giúp những người lính có thêm nghị lực vượt qua cửa tử.

Lương y như từ mẫu thời bình

Ngày Bắc Nam sum họp, bà Hà trở về với cuộc sống thanh bình nhưng ngọn lửa nghề y trong tim vẫn cháy mãi. Mang theo kinh nghiệm và bản lĩnh từ chiến trường, bà tiếp tục theo học chuyên tu và gắn bó với ngành y tế dự phòng tại huyện Châu Thành.

Những năm tháng đất nước mới giải phóng, dịch bệnh hoành hành, thiếu thốn trăm bề, bà lại xách chiếc túi thuốc quen thuộc lặn lội đến từng ấp, từng phum sóc vùng sâu vùng xa để tiêm chủng, khám chữa bệnh miễn phí cho người nghèo. Với bà, mỗi người bệnh đều như những người đồng đội năm xưa, cần được chăm sóc bằng tất cả tình yêu thương và trách nhiệm. Khi đã về hưu, bà vẫn tích cực tham gia Hội Chữ thập đỏ, vận động gây quỹ hỗ trợ các nạn nhân nhiễm chất độc da cam và những mảnh đời bất hạnh.

Trong những dịp trở lại thăm căn cứ xưa, rưng rưng vạch tìm lại dấu tích của căn hầm phẫu thuật ngày nào, bà bùi ngùi nhắn nhủ:

"Trong chiến tranh, kẻ thù lớn nhất không chỉ là bom đạn mà còn là cái chết rình rập đồng đội mình từng giây, từng phút. Chúng tôi đã chiến đấu với tử thần bằng đôi bàn tay không và trái tim rực lửa. Đất nước nay đã hòa bình, các cháu thanh niên hãy trân quý mạng sống, sống một cuộc đời có ích để đền đáp lại hàng triệu giọt máu đã thấm xuống mảnh đất Châu Thành này."

Cuộc đời của nữ quân y Lương Thị Thu Hà là một nốt nhạc trong trẻo, nhân văn giữa bản hùng ca bi tráng của dân tộc. Băng qua những năm tháng đạn bom khói lửa, hình ảnh người thầy thuốc kiên trung, tận tụy ấy mãi là niềm tự hào của quê hương Tây Ninh, một biểu tượng đẹp đẽ về lòng nhân ái và đức hy sinh cao cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn