"Thiên thần" trong hầm phẫu thuật đất Thép
Các cháu ạ, ở vùng đất Thép Củ Chi năm xưa, cuộc sống không diễn ra trên mặt đất mà ẩn sâu trong lòng địa đạo. Trạm quân y của chúng bà là một căn hầm hẹp, ẩm thấp, chỉ có ánh sáng từ những chiếc đèn pin leo lét hoặc đèn dầu tự chế. Nhiệm vụ của chúng bà là giành giật sự sống cho các chiến sĩ ngay giữa tâm điểm của các cuộc càn quét "tìm và diệt".
Bà nhớ nhất trận càn Cedar Falls năm 1967. Bom tọa độ nổ rung chuyển cả hầm, đất đá từ trần hầm rơi xuống trắng cả mái đầu. Lúc ấy, bà đang phụ giúp bác sĩ thực hiện một ca phẫu thuật chân cho một chiến sĩ trẻ bị trúng mảnh pháo. Không có thuốc gây mê đủ liều, anh chiến sĩ đau đớn đến mức nghiến răng bật máu môi, đôi bàn tay nắm chặt lấy tay bà. Bà vừa lau mồ hôi cho anh, vừa hát khẽ những bài dân ca quê hương để anh phân tâm khỏi cơn đau.
Khi ca mổ vừa xong, một quả bom đánh trúng cửa hầm, khói bụi mịt mù. Bà đã lấy thân mình che cho người thương binh vì sợ đất đá rơi vào vết thương vừa khâu. Những ngày ấy, chúng bà không chỉ là y tá, mà còn là người chị, người mẹ, là điểm tựa tinh thần cuối cùng của người lính. Sự hy sinh của ngành y thời chiến không chỉ là công sức, mà là sự can trường để giữ cho đôi bàn tay không run rẩy trước lằn ranh sinh tử.



