Bài viết

Thiêng liêng và bao dung tình yêu của người lính

Thiêng liêng và bao dung tình yêu của người lính

Phú Thọ02/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ ký ức đau thương ấy, một người lính khác bước vào cuộc đời bà Khơi, cùng bà dựng nên một mái ấm đầy tình thương và tình đồng đội. Đó là câu chuyện của ông Hoàng Hữu Trạch – người chồng hiện tại, người lính thứ ba trong câu chuyện “Ba người lính và hạnh phúc của một đại gia đình”, như đã nêu ở bài trước.

Rót trà mời khách, ông Trạch chậm rãi kể, năm 1968, khi còn ở mặt trận, ông nhận tin dữ – người vợ hiền, một nữ du kích ở quê, đã đột ngột qua đời vì sốt xuất huyết. Hạnh phúc của họ ngắn ngủi. Cưới năm 1965 sau nhiều năm thương nhau, nhưng suốt ba năm làm vợ chồng, ông Trạch đóng quân ở Quảng Bình, thường xuyên hành quân vào Bắc Quảng Trị chiến đấu nên hầu như xa cách.

lbc5.jpg -0

Khoảnh khắc ấm áp của ông Hoàng Hữu Trạch và bà Phan Thị Biển Khơi bên những đứa cháu ruột tại ngôi nhà ở Tổ dân phố 8, phường Đồng Thuận.

Hai con kịp chào đời thì mẹ mất; trước đó, chúng chỉ vài lần được ba bồng bế khi ông tranh thủ về hậu cứ sau những trận đánh ở Hà Thanh, Hà Thượng – vùng giáp ranh hàng rào điện tử McNamara. Hiểu hoàn cảnh ấy, cấp trên và đồng đội động viên ông tiếp tục công tác tại Tỉnh đội Quảng Bình.

Sau này, khi đã có mái ấm mới và các con được người vợ cùng cảnh ngộ thương yêu chăm sóc, ông vào công tác ở Đông Hà (Quảng Trị), rồi Thừa Thiên Huế, góp sức khắc phục hậu quả chiến tranh, dựng xây lại những miền quê bị bom đạn tàn phá. Năm 1989, khi tách tỉnh Bình Trị Thiên thành Thừa Thiên Huế, Quảng Trị, Quảng Bình, ông về lại Quảng Bình, lần lượt giữ chức Chính trị viên Thị đội Đồng Hới, rồi Chính trị viên Đoàn Thương binh 581 (đóng tại xã Quang Phú). Sau một thời gian, ông trở lại Thị đội Đồng Hới, tiếp tục đảm nhiệm chức vụ cũ. Trước khi nghỉ hưu cuối năm 1991, ông là Thượng tá, Phó Chỉ huy trưởng Trường Quân sự tỉnh Quảng Bình.

Trở lại với câu chuyện về liệt sỹ Lê Binh Chủng – người đã dũng cảm chiến đấu và hy sinh trong 81 ngày đêm mùa hè đỏ lửa 1972 để bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Cuối năm 2000, trong lúc thi công hệ thống thoát nước tại Thành cổ, công nhân phát hiện một hầm trú ẩn chứa 5 bộ hài cốt. Một trong số đó vẫn ghì chặt chiếc xắc cốt với nhật ký, sổ tay đảng viên và ba lá thư – trong đó có thư của vợ anh, chị Phan Thị Biển Khơi. Sau này, người chiến sĩ ấy được xác định chính là liệt sĩ Lê Binh Chủng. Những trang giấy nằm dưới lòng đất suốt 28 năm, lại qua trận lũ lớn năm 1999, đã mục nát, chữ nhòe đi; lực lượng chức năng phải cẩn trọng gỡ từng tờ để ghép lại ký ức. Thế nhưng, trên những trang giấy ố vàng ấy, từng nét chữ của chị Biển Khơi vẫn còn run rẩy hơi thở thời bom đạn. Lá thư ngày 20/4/1972 mang nỗi buồn dồn nén, chị kể chưa được nhà chồng nhận đứa bé vì lễ cưới diễn ra khi bên nội chưa kịp hay biết; chị khóc vì con nhiều đêm gọi ba mà không ai trả lời. Còn lá thư ngày 15/5/1972 lại chan chứa niềm tin: tin thắng trận Trị Thiên, tin nhân dân vùng lên, tin chồng mình giữa hàng ngũ những người chiến thắng. “Em và con gửi tới anh cái hôn trìu mến” – dòng chữ cuối như vết mực không bao giờ phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn