Cựu chiến binh

Thiếu muối...

Ninh Bình10/04/2026Đoàn xã Phú Long (Đoàn xã Phú Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng có những ký ức vẫn còn nguyên vẹn như vừa mới hôm qua. Trong số đó, có một câu chuyện nhỏ mà tôi không bao giờ quên – câu chuyện về những ngày thiếu muối của người lính nơi chiến trường.

Đó là vào mùa mưa năm ấy, đơn vị tôi đóng quân sâu trong rừng. Tiếp tế bị gián đoạn, lương thực dần cạn, và thứ thiếu thốn nhất lại chính là muối – thứ gia vị tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại vô cùng quan trọng. Không có muối, bữa cơm trở nên nhạt nhẽo đến khó nuốt, cơ thể mệt mỏi, người nào cũng uể oải thấy rõ.

Những ngày đầu, chúng tôi còn cố gắng chịu đựng. Nhưng rồi, khi cái thiếu kéo dài, từng bữa ăn trở thành một thử thách thực sự. Rau rừng luộc lên, không muối, đắng và chát. Cá suối bắt được cũng chỉ nướng sơ, ăn vào vừa tanh vừa nhạt. Có người đùa rằng: “Ăn thế này riết rồi quên luôn vị mặn là gì.” Nhưng sau câu nói vui ấy, ai cũng im lặng.

Một buổi chiều, sau chuyến trinh sát dài, anh Tư – tiểu đội trưởng của chúng tôi – trở về với một gói nhỏ được buộc kỹ trong chiếc khăn tay. Anh gọi cả nhóm lại, mở ra. Bên trong là một nhúm muối trắng, không nhiều, nhưng đủ khiến tất cả chúng tôi sững lại.

Hóa ra, trong lúc làm nhiệm vụ gần một bản làng, anh đã đổi chiếc khăn tay duy nhất của mình để lấy số muối ấy từ một người dân. “Ít thôi, nhưng chia nhau chắc cũng đỡ,” anh nói, giọng bình thản như không có gì to tát.

Tối hôm đó, lần đầu tiên sau nhiều ngày, bữa cơm của chúng tôi có vị mặn. Mỗi người chỉ được một nhúm rất nhỏ, chấm nhẹ vào rau, vào cá. Nhưng không ai ăn vội. Từng miếng được nhai chậm rãi, như sợ vị mặn ấy sẽ biến mất nếu ăn quá nhanh. Có người vừa ăn vừa cười, có người lặng im, mắt đỏ hoe.

Tôi còn nhớ rõ cảm giác lúc ấy – vị mặn của muối không chỉ ở đầu lưỡi, mà còn lan vào tận trong lòng. Nó không chỉ là vị của thức ăn, mà là vị của sự sẻ chia, của tình đồng đội giữa những ngày gian khó.

Những ngày sau đó, chúng tôi vẫn thiếu thốn, vẫn gian khổ. Nhưng từ câu chuyện nhỏ ấy, tôi hiểu thêm một điều: trong chiến tranh, có những thứ tưởng chừng rất nhỏ bé lại trở thành vô giá. Và hơn cả muối, điều giúp người lính chúng tôi vượt qua tất cả chính là tình người – thứ “gia vị” không bao giờ cạn.

Nhiều năm đã trôi qua, tôi đã đi qua không ít thăng trầm của cuộc đời. Nhưng mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy rõ hình ảnh gói muối nhỏ năm nào. Nó nhắc tôi rằng, trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, con người vẫn có thể tìm thấy ấm áp – chỉ cần biết sẻ chia và nghĩ đến nhau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn