Bài viết

THIẾU NỮ ĐỨNG HÁT TRÊN QUẢ BOM..

Trên tuyến đường 12A lửa đạn ở Quảng Bình, nữ thanh niên xung phong Trần Thị Thành đã làm nên một huyền thoại. Năm 1966, khi địch trút 50 quả bom nổ chậm xuống hòng cắt đứt huyết mạch giao thông, bà Thành đã trèo lên đứng trên một quả bom khổng lồ chưa nổ. Giữa làn ranh sống chết mong manh, bà trở thành cột mốc sống, cất tiếng hát để trấn an đồng đội đang phá bom bên dưới. Hành động phi thường ấy là hiện thân cao đẹp nhất của ý chí "Máu có thể đổ, nhưng đường không thể tắc".

Gia Lai02/05/2026Liên Chi đoàn Khoa Sư phạm (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh trường Đại học Quy Nhơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi muốn kể cho bạn nghe về một buổi đêm trên "tuyến lửa" 12A. Nơi ấy, đất đá bị cày xới bởi hàng nghìn tấn bom, không khí đặc quánh khói thuốc súng và mùi hăng hắc của thép nung chảy. Đại đội Thanh niên xung phong C759 nhận lệnh bằng mọi giá phải thông đường cho xe chở đạn vào Nam trước khi trời sáng. Họ có một khẩu hiệu sắt đá như chính tên gọi của mình: "Máu C759 có thể đổ, nhưng đường C759 không thể tắc".

Đêm đó, năm 1966, giặc Mỹ thả xuống khu vực Khe Cấy hơn năm chục quả bom từ trường và bom nổ chậm. Những quả bom này không nổ ngay lập tức, mà nằm chình ình dưới lòng đường, chờ một rung động nhỏ nhất của tiếng cuốc hay tiếng chân người để bùng lên sát thương. Trong ánh sáng nhập nhoạng của trăng rừng và khói đạn, một quả bom cỡ lớn ánh lên màu xanh rờn rợn, chắn ngang con đường huyết mạch.

Không khí căng như dây đàn. Nếu bỏ chạy, con đường sẽ bị tắc nghẽn, đoàn xe đêm mai sẽ trở thành bia ngắm của máy bay. Đúng lúc ấy, một bóng hình nhỏ thó lao ra khỏi chiến hào. Đó là Trần Thị Thành, Chính trị viên của Đại đội, cô gái có nụ cười rạng rỡ và giọng hát trong trẻo nhất đơn vị. Không ai kịp ngăn cản, bà leo thoăn thoắt lên thân quả bom khổng lồ.

Bà đứng đó, hai chân bám chặt vào mặt thép lạnh ngắt có thể cướp đi sinh mạng bất cứ giây phút nào. Bà nói với đồng đội đang nín thở bên dưới: "Các đồng chí cứ làm việc đi. Tôi đứng trên này, nếu lò xo bom chuyển động, tôi sẽ hô." Nhưng rồi, thay vì chỉ im lặng canh chừng cái chết, bà cất tiếng hát. Tiếng hát của bà vút lên giữa rừng Trường Sơn âm u, xé toang màn đêm yên lặng đáng sợ của tử thần. Đó không phải là bài ca than khóc, mà là bài ca hành quân sôi sục, bài ca của niềm tin chiến thắng.

Dưới chân bà, những đôi tay thoăn thoắt đào đất, gỡ ngòi nổ, lăn bom ra khỏi đường. Mồ hôi hòa vào bùn đất, tim họ đập thình thịch theo từng nhịp hát của người con gái. Hình ảnh ấy, một thiếu nữ mảnh mai đứng hiên ngang trên nòng thép, giọng hát át cả tiếng bom rền, đã trở thành ngọn đuốc bất diệt của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Con đường được khai thông trước bình minh. Xe vẫn bon bon ra tiền tuyến. Và người ta gọi bà bằng cái tên trìu mến và kính phục: "Thiếu nữ thép". Bây giờ, dù mái tóc đã bạc trắng, những cơn đau di chứng chiến tranh khiến bà nhớ nhớ quên quên, nhưng mỗi khi nhắc đến đêm đứng trên quả bom ấy, đôi mắt bà vẫn ánh lên một niềm kiêu hãnh lạ lùng, như thể tuổi thanh xuân của bà chưa từng phút giây nào lụi tàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn