Bài viết

THIẾU NỮ “THÉP” CỦA TUYẾN LỬA 12A

Nghệ An02/07/2026Đoàn xã Quỳnh Lưu (xã Quỳnh Luu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con đường không chỉ được mở bằng cuốc xẻng, mồ hôi và sức trẻ, mà còn được mở bằng máu xương, bằng lòng quả cảm và niềm tin sắt đá vào ngày đất nước thống nhất.

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuyến đường 12A trên dãy Trường Sơn là một trong những mạch máu giao thông quan trọng để chi viện sức người, sức của cho chiến trường miền Nam. Nơi ấy từng được gọi là “tọa độ lửa”, bởi bom đạn ngày đêm trút xuống nhằm cắt đứt con đường ra trận. Nhưng cũng chính nơi ấy đã sáng lên hình ảnh những thanh niên xung phong tuổi mười tám, đôi mươi, sẵn sàng lấy thân mình giữ đường, thông xe, bảo đảm cho từng chuyến hàng, từng đoàn quân vượt qua bom đạn.

Giữa những con người kiên cường ấy, câu chuyện về bà Trần Thị Thành, cựu thanh niên xung phong tuyến lửa 12A, luôn khiến người nghe xúc động và khâm phục. Khi Tổ quốc cần, bà và đồng đội đã rời quê hương, gác lại tuổi xuân, tình yêu, ước mơ riêng để lên đường làm nhiệm vụ mở đường, lấp hố bom, san lấp mặt đường, bảo đảm giao thông cho xe ra tiền tuyến.

Đại đội của bà được giao bám trụ trên đoạn đường hiểm yếu từ Khe Cấy đến Bãi Dinh. Mỗi ngày, bom đạn có thể cày nát mặt đường bất cứ lúc nào. Ban ngày, các chị, các anh quan sát, đánh dấu vị trí bom, chuẩn bị phương án khắc phục; đêm xuống lại lao ra mặt đường, lấp hố bom, mở lối cho đoàn xe đi qua. Có những đoạn đường vừa thông xe đã tiếp tục bị đánh phá; có những hố bom vừa lấp xong, đất đá còn nóng khói, thanh niên xung phong lại tiếp tục lao vào nhiệm vụ mới.

Khẩu hiệu của đơn vị khi ấy không chỉ là lời hô vang, mà là mệnh lệnh từ trái tim: “Máu C759 có thể đổ, nhưng đường C759 không thể tắc.” Đó là lời thề của một thế hệ thanh niên biết rõ hiểm nguy trước mắt, nhưng không cho phép mình lùi bước. Bởi phía sau con đường ấy là miền Nam ruột thịt; phía trước những chuyến xe ấy là chiến trường đang chờ từng bao gạo, từng thùng đạn, từng người lính.

Một đêm năm 1966, đoạn Khe Ve bị đánh phá dữ dội. Bom nổ chậm rải xuống dày đặc, tuyến đường có nguy cơ bị tê liệt. Trong lúc kiểm tra hiện trường, bà Trần Thị Thành và đồng đội bị sức ép bom hất văng xuống đường. Ngay gần đó là một quả bom chưa nổ, nằm chắn trên tuyến đường huyết mạch. Thời gian không cho phép chần chừ, bởi đoàn xe đang chờ phía sau, còn nhiệm vụ chi viện cho tiền tuyến thì không thể dừng lại.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, người nữ thanh niên xung phong trẻ tuổi đã bình tĩnh nhận phần nguy hiểm về mình. Bà đứng gần quả bom nổ chậm, quan sát từng chuyển động bất thường để kịp báo hiệu cho đồng đội. Và để mọi người vững tâm tiếp tục san lấp mặt đường, bà cất tiếng hát giữa khói bom, giữa tiếng đất đá đổ xuống, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.

Tiếng hát ấy không phải tiếng hát của bình yên. Đó là tiếng hát át tiếng bom, tiếng hát giữ vững tinh thần cho đồng đội, tiếng hát của niềm tin rằng con đường nhất định phải thông, đoàn xe nhất định phải qua, Tổ quốc nhất định sẽ thống nhất. Khi đường tạm thông, đoàn xe vượt qua an toàn, quả bom phía sau mới phát nổ. Từ sau câu chuyện ấy, đồng đội gọi bà là “thiếu nữ thép” của tuyến lửa.

Nhưng phía sau sự gan dạ ấy là biết bao mất mát. Tuổi thơ của bà trải qua nhiều thiếu thốn, sớm chịu cảnh mồ côi. Khi còn rất trẻ, bà đã chứng kiến người thân, người yêu, đồng đội lần lượt ngã xuống trong chiến tranh. Có những đồng đội hy sinh chưa kịp tìm thấy hài cốt; có những cuộc chia tay không kịp một lời nhắn gửi. Nỗi đau ấy không làm bà gục ngã, mà càng hun đúc thêm ý chí để bà tiếp tục bám đường, bám nhiệm vụ, bám lý tưởng.

Với bà Trần Thị Thành và những thanh niên xung phong năm ấy, sự hy sinh không phải là điều gì xa xôi. Đó là tuổi trẻ không được sống cho riêng mình; là tình yêu phải gác lại; là sức khỏe, máu xương và cả tương lai được gửi vào từng mét đường ra trận. Họ không nghĩ mình là anh hùng. Họ chỉ nghĩ rất giản dị rằng: đất nước còn chiến tranh thì mình còn phải góp sức; đường còn tắc thì mình còn phải mở; đồng đội còn cần thì mình không thể đứng ngoài.

Chiến tranh đã lùi xa, tuyến đường năm xưa không còn mịt mù khói bom, nhưng câu chuyện về “thiếu nữ thép” Trần Thị Thành vẫn còn nguyên giá trị. Đó là bài học về lòng yêu nước, về tinh thần trách nhiệm, về bản lĩnh của tuổi trẻ trước những thời khắc cam go của dân tộc. Thế hệ hôm nay không còn phải ra trận giữa bom đạn, nhưng vẫn có những “mặt trận” mới cần sự dấn thân: học tập, lao động, chuyển đổi số, phát triển kinh tế, xây dựng nông thôn mới, bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, giữ gìn bản sắc văn hóa và chăm lo đời sống nhân dân.

Mỗi đoàn viên, thanh niên hôm nay cần tự hỏi: mình đã sống xứng đáng với hòa bình chưa? Đã biết trân trọng quá khứ, biết ơn thế hệ đi trước và biến lòng biết ơn thành hành động cụ thể chưa? Một việc làm tốt, một phần việc thanh niên, một công trình thiết thực, một buổi thăm hỏi gia đình chính sách, một câu chuyện lịch sử được ghi lại và lan tỏa cũng chính là cách chúng ta tiếp nối ngọn lửa của cha anh.

Câu chuyện về bà Trần Thị Thành nhắc chúng ta rằng lịch sử không chỉ nằm trong sách vở. Lịch sử đang sống trong ký ức của những nhân chứng, trong những vết thương còn lại trên thân thể người lính, trong những kỷ vật cũ, trong những nén hương tri ân và trong trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay.

Xin tri ân những người đã dành cả tuổi xuân để mở đường cho Tổ quốc.
Xin tri ân những thanh niên xung phong đã lấy máu xương giữ mạch giao thông Trường Sơn.
Xin được tiếp nối tinh thần “thời hoa lửa” bằng ý chí, trách nhiệm và khát vọng xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn