Thiếu nữ "thép" của tuyến lửa
Giữa những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên con đường 1C huyền thoại – nơi được mệnh danh là "tuyến đường máu và lửa" xuyên qua vùng Đồng Tháp Mười và Tứ giác Long Xuyên – có những đóa hoa rừng mang trái tim bằng thép.
Giữa những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên con đường 1C huyền thoại – nơi được mệnh danh là "tuyến đường máu và lửa" xuyên qua vùng Đồng Tháp Mười và Tứ giác Long Xuyên – có những đóa hoa rừng mang trái tim bằng thép. Một trong số đó là câu chuyện về Năm Thảo, một cô gái mới mười tám tuổi với mái tóc thề đen mượt nhưng đôi tay đã chai sần vì bám xuồng, vác súng.
Đêm đó, bầu trời vùng biên giới không có trăng, chỉ có những quầng sáng hỏa châu chốc chốc lại bùng lên từ phía đồn địch. Đội của Năm Thảo nhận nhiệm vụ vận chuyển một chuyến hàng đặc biệt: vũ khí và thuốc men cho chiến trường Tây Nam Bộ.
"Chuyến này tụi bay phải cẩn thận, thằng Mỹ nó thả 'cây nhiệt đới' khắp nơi, sơ hở là pháo dập tới liền," người đội trưởng dặn dò.
Năm Thảo khẽ gật đầu, vai đeo khẩu súng AR-15 thu được của địch, tay thoăn thoắt đẩy chiếc xuồng ba lá chất đầy những hòm đạn nặng trịch. Dưới chân cô là bùn lầy ngập quá gối, mặt nước sặc mùi thuốc súng và khói bom. Đột nhiên, tiếng gầm rú của máy bay trực thăng "Cá rô" xé toạc không gian.
"Nằm xuống! Phản lực tới!" – Tiếng hô khẽ nhưng đanh thép vang lên.
Năm Thảo nhanh chóng đẩy xuồng vào lùm ô rô, rồi vùi mình xuống dòng nước lạnh ngắt, chỉ để lộ đôi mắt quan sát. Ánh đèn pha từ trên cao quét qua, sát sạt mặt nước. Một quả pháo bầy nổ cách đó không xa, mảnh đạn găm vào mạn xuồng, một mảnh bay sượt qua cánh tay Thảo, máu thấm đỏ lớp áo bà ba đen.
Cô không kêu một tiếng. Cơn đau không đáng sợ bằng việc để mất số vũ khí này. Khi tiếng máy bay vừa xa dần, Thảo nén đau, lấy khăn rằn quấn chặt vết thương rồi lại tiếp tục đẩy xuồng.
"Năm, em có sao không?" – Một đồng đội thầm thì.
"Em ổn, còn hơi thở là còn đi. Anh em ở chiến trường đang đợi đạn!" – Thảo trả lời, giọng nói trong trẻo nhưng đầy quyết đoán.
Suốt đêm đó, Năm Thảo cùng đồng đội đã vượt qua ba chặng phục kích, lội qua những cánh đồng hoang đầy thép gai và mìn lá. Khi ánh bình minh vừa hé rạng ở đường chân trời, chuyến hàng đã cập bến an toàn trong sự đón chờ của các chiến sĩ giải phóng.
Đứng bên dòng sông Vĩnh Tế, Năm Thảo vuốt lại mái tóc rối, nụ cười rạng rỡ nở trên gương mặt lấm lem bùn đất. Ở tuổi thanh xuân đẹp nhất, cô và những người đồng đội của mình không chọn lụa là, phấn son, họ chọn làm những "thiếu nữ thép", dùng đôi vai gầy để gánh vác cả giang sơn.
Câu chuyện của Năm Thảo chỉ là một trong hàng ngàn huyền thoại về những cô gái thanh niên xung phong tuyến đường 1C – những người đã biến lòng yêu nước thành sức mạnh cứng hơn sắt, đá hơn đồng.



