Thiếu nữ "thép" của tuyến lửa Trường Sơn
Thiếu nữ "thép" của tuyến lửa Trường Sơn
Đây là câu chuyện thực tế của bà Trần Thị Thành, cựu thanh niên xung phong tuyến lửa 12A tại Quảng Trị, người đã chứng kiến và trải qua những đêm khắc nghiệt nhất thời hoa lửa:
"Bom nổ thì tôi bay, nhưng nếu tôi sợ thì chiến sĩ cấp dưới biết dựa vào ai?"
Bà Thành tham gia công tác hậu cần vận chuyển hàng hóa, lương thực cho các chiến sĩ trên tuyến đường Trường Sơn, đường huyết mạch đưa vũ khí, đạn dược đến tiền tuyến miền Nam. Vào một đêm mưa gió năm 1966, đoàn xe C759 của bà gặp một sự cố ác liệt: 50 quả bom nổ chậm đã làm đường suối, sườn đồi bị cày nát, có nguy cơ tê liệt hoàn toàn tuyến giao thông. Bà bình tĩnh phân công đồng đội san lấp đường, rồi leo lên quả bom nổ chậm đứng thẳng người, hát to ca khúc kháng chiến để trấn an anh em. Giữa khói bụi và tiếng bom rơi, tiếng hát nghẹn rung của bà đã xua đi nỗi sợ, giúp đoàn xe vượt qua an toàn. Đêm ấy, mọi người gọi bà Thành là "Thành thép" - người có lòng quả cảm như thép Bà đã trải qua nhiều mất mát trong cuộc đời: 9 tuổi mồ côi cha, 10 tuổi mồ côi mẹ, người yêu đầu hy sinh năm 1965, và em gái Trần Thị Thế cũng hy sinh khi mới 17 tuổi năm 1968. Dẫu vậy, bà không bao giờ gục ngã, tiếp tục làm nhiệm vụ và sau này giữ các chức vụ lãnh đạo tại địa phương, luôn nhắc nhở thế hệ trẻ xây dựng đất nước hùng cường.



