Thiếu nữ “thép” đứng hát giữa tọa độ lửa
Trần Thị Thành là cựu Thanh niên xung phong từng hoạt động trên tuyến lửa 12A – con đường huyết mạch phục vụ chiến trường trong kháng chiến chống Mỹ. Một trong những ký ức nổi tiếng nhất của bà là lần đứng hát trên một quả bom nổ chậm để động viên đồng đội và bảo đảm thông đường cho đoàn xe. Tuổi trẻ của bà còn gắn với những mất mát khi người yêu và em gái đều hy sinh trong chiến tranh. Câu chuyện của bà đã được Trung ương Đoàn và Báo Thanh Niên thực hiện thành chương trình “Những câu chuyện thời hoa lửa”.
Trần Thị Thành thuộc thế hệ thanh niên trưởng thành trong những năm chiến tranh. Bà tham gia lực lượng Thanh niên xung phong trên tuyến lửa 12A, nơi những con đường phục vụ tiền tuyến thường xuyên hứng chịu bom đạn.
Công việc của các nữ Thanh niên xung phong khi ấy là mở đường, san lấp hố bom, bảo đảm giao thông và hỗ trợ những đoàn xe vận chuyển hàng hóa vào chiến trường.
Tuổi trẻ của bà gắn với những ngày tháng vô cùng gian khổ. Năm 1965, khi mới 16 tuổi, bà mất người yêu – một người lính cùng làng hy sinh khi chiến đấu. Ba năm sau, năm 1968, em gái bà là Trần Thị Thế theo chị lên tuyến 12A và hy sinh khi mới 17 tuổi.
Nhưng những mất mát ấy không khiến người nữ Thanh niên xung phong gục ngã.
Ký ức nổi tiếng nhất của bà là câu chuyện đứng hát trên một quả bom nổ chậm giữa tuyến đường đang bị đánh phá. Trong hoàn cảnh nguy hiểm, bà cất tiếng hát để trấn an tinh thần đồng đội, giúp mọi người giữ bình tĩnh và tiếp tục công việc bảo đảm thông đường.
Hình ảnh một cô gái trẻ đứng hát giữa “tọa độ lửa” đã trở thành biểu tượng về tinh thần quả cảm của lực lượng Thanh niên xung phong trên tuyến Trường Sơn.
Sau năm 1969, bà được điều về công tác tại Quảng Bình, sau đó ra Hà Nội học tập, công tác tại Trung ương Đoàn rồi trở về địa phương tiếp tục đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ.
Năm 2025, khi đã 80 tuổi, bà vẫn trực tiếp tham gia chương trình “Những câu chuyện thời hoa lửa”, kể lại những ký ức về tuyến lửa 12A và những người đồng đội năm xưa.
Câu chuyện của Trần Thị Thành đặc biệt ở chỗ: người ta không chỉ nhớ đến một cô gái đứng hát giữa chiến tranh, mà còn nhớ đến một thế hệ thanh niên đã biến tuổi trẻ của mình thành những con đường đưa sức người, sức của ra tiền tuyến.
Hôm nay, khi nhìn lại câu chuyện ấy, điều còn lại không chỉ là sự xúc động trước lòng dũng cảm, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hãy biết trân trọng hòa bình và dùng tuổi trẻ của mình để làm những điều có ích cho quê hương.


