Anh hùng Lực lượng vũ trang

THIẾU TÁ, ANH HÙNG LLVTND TRẦN DUY HOAN – 5 PHÚT GIỮ MẠCH MÁU THÔNG TIN

Tác giả: Nguyễn Thị Thủy Tiên

Lạng Sơn22/08/2026xã Thượng Hồng (Xã Thượng Hồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
THIẾU TÁ, ANH HÙNG LLVTND TRẦN DUY HOAN – 5 PHÚT GIỮ MẠCH MÁU THÔNG TIN

Trần Duy Hoan (sinh năm 1949) quê ở Vũ Bản, Bình Lục, Hà Nam, nhập ngũ tháng 2/1968 khi vừa 19 tuổi. Ông được huấn luyện tại Đại đội 5, Tiểu đoàn Thông tin 26, sau đó về Trung đoàn Thông tin 134. Năm 1971, ông được giao làm Tổ trưởng Tổ thông tin 29, trực tiếp bảo đảm đường dây liên lạc tại chiến trường Quảng Trị.

81 ngày đêm giữa Thành cổ Quảng Trị Năm 1972, Quảng Trị trở thành một trong những chiến trường ác liệt nhất. Bom đạn liên tục đánh phá nhằm cắt đứt tuyến thông tin từ hậu phương vào chiến trường.

Tổ thông tin 29 do Trần Duy Hoan phụ trách phải thường xuyên bò dưới bom đạn để tìm dây đứt, sửa chữa và nối lại đường truyền. Chỉ riêng trong năm 1972, ông đã 157 lần nối dây, khôi phục liên lạc. Có lần bị mảnh bom bi găm vào lưng, ông vẫn tiếp tục nhiệm vụ cho đến khi hoàn thành rồi mới ngất đi.

Nhưng câu chuyện làm nên tên tuổi Trần Duy Hoan xảy ra trong một thời khắc đặc biệt nguy hiểm. Một ngày giữa chiến dịch phòng thủ Quảng Trị, sau một trận bom, đường dây thông tin bị đứt.

Hoan nhanh chóng tìm đến vị trí hỏng để sửa chữa. Ông đã nối gần xong nhưng hai đầu dây còn lại quá ngắn, không thể tiếp xúc với nhau. Đúng lúc ấy, một mệnh lệnh hỏa tốc từ Hà Nội cần được truyền trực tiếp xuống chiến trường.

Không còn thời gian để tìm dây thay thế. Ông hiểu rằng nếu sử dụng vô tuyến, thông tin mật sẽ phải mã hóa, giải mã và mất thêm thời gian. Trong khoảnh khắc ấy, Trần Duy Hoan ghì hai đầu dây vào nhau rồi dùng chính hàm răng cắn chặt để duy trì đường truyền.

Dòng điện chạy qua cơ thể.

Ông cố giữ.

Một phút... rồi hai phút...

Cuộc điện đàm kéo dài khoảng 5 phút.

Khi mệnh lệnh được truyền xong, toàn thân ông co rúm lại và bất tỉnh vì điện giật. Khoảng nửa giờ sau, ông mới tỉnh lại trong tay đồng đội.  Điều ông nghĩ đến lúc đó không phải là bản thân mình. Ông chỉ nghĩ: Mệnh lệnh phải được truyền đi.
Thông tin không được phép chậm một phút.

Trong chiến tranh, một đường dây điện thoại tưởng như rất nhỏ bé nhưng lại có thể quyết định sự sống còn của cả một trận đánh. Không có thông tin, chỉ huy không thể ra lệnh. Không có liên lạc, các đơn vị không thể phối hợp. Vì thế, Trần Duy Hoan đã bảo vệ đường dây ấy bằng chính sự gan dạ và tính mạng của mình.

Sau chiến tranh, ông tiếp tục học tập, công tác trong ngành thông tin quân đội và từng đảm nhiệm nhiều vị trí, trong đó có Chủ nhiệm Thông tin Bộ CHQS tỉnh Hà Nam Ninh trong khoảng 10 năm. Những thành tích đặc biệt xuất sắc của ông được ghi nhận bằng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Có những người anh hùng cầm súng lao vào trận địa. Có người ôm bộc phá phá lô cốt. Còn Trần Duy Hoan chiến đấu bằng một sợi dây thông tin. Một sợi dây nhỏ nối giữa những người đang chiến đấu và những người đang chỉ huy. Và trong 5 phút ấy, ông đã biến chính cơ thể mình thành cầu nối để mệnh lệnh chiến đấu được truyền đi.

“Đường dây còn thông thì mệnh lệnh còn đến. Mệnh lệnh còn đến thì đồng đội còn có cơ hội chiến đấu.” Trần Duy Hoan – người lính thông tin đã dùng chính hàm răng và thân mình để giữ mạch máu liên lạc giữa bom đạn Quảng Trị.

Năm phút ấy rất ngắn. Nhưng với người lính năm xưa, đó là 5 phút của lòng quả cảm, trách nhiệm và sự sống còn của cả một trận địa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn