Cựu Thanh niên xung phong

Thiếu tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Thị Thu Hạnh

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ, có những người anh hùng không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu nhưng những cống hiến của họ đã góp phần cứu sống hàng nghìn chiến sĩ, làm nên sức mạnh cho quân đội và dân tộc. Thiếu tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Thị Thu Hạnh là một tấm gương như thế. Cuộc đời hoạt động cách mạng của bà là câu chuyện đẹp về lòng yêu nước, sự hy sinh thầm lặng và y đức cao cả của người thầy thuốc quân y.

Huế10/08/2026Xã Thanh Thủy (Đoàn xã Thanh Thủy)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1951 tại vùng quê giàu truyền thống cách mạng Phong Chương, huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế (nay là xã Phong Dinh, thành phố Huế), Lê Thị Thu Hạnh lớn lên giữa khói lửa chiến tranh. Chứng kiến quê hương bị bom đạn tàn phá, đồng bào và cán bộ cách mạng bị địch đàn áp, cô gái nhỏ tuổi sớm nuôi dưỡng lòng căm thù giặc và khát vọng góp sức giải phóng quê hương.

Năm 1965, khi mới 14 tuổi, Lê Thị Thu Hạnh đã xin gia đình tham gia cách mạng. Nhờ nhanh nhẹn, thông minh và thông thuộc địa bàn, cô được giao nhiệm vụ liên lạc, nắm tình hình địch và báo cáo kịp thời cho cấp trên. Một năm sau, cô gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong tỉnh Thừa Thiên, trực tiếp vận chuyển lương thực, vũ khí, tải thương và phục vụ chiến đấu.

Dù tuổi còn nhỏ, thân hình mảnh mai nhưng cô luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Trên những cung đường đầy bom đạn, cô cùng đồng đội vận chuyển hàng chục tấn vũ khí, lương thực và đưa hàng trăm thương binh, liệt sĩ về tuyến sau an toàn. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng ý chí và lòng dũng cảm đã giúp cô vượt qua tất cả.

Năm 1968, Lê Thị Thu Hạnh được điều về Đội điều trị 82, Đội phẫu tiền phương thuộc Quân khu Trị Thiên với nhiệm vụ y tá phòng mổ. Đây là bước ngoặt lớn trong cuộc đời người nữ chiến sĩ. Trong điều kiện thiếu thốn thuốc men, trang thiết bị và thường xuyên bị bom đạn uy hiếp, cô vẫn tận tụy chăm sóc thương bệnh binh.

Có những ngày cô làm việc liên tục từ 15 đến 16 giờ, nhiều đêm thức trắng bên giường bệnh, nhường giấc ngủ của mình để chăm sóc những thương binh nặng. Tiếng bom rền vang ngoài chiến hào không làm chùn bước người nữ y tá trẻ tuổi. Đối với cô, mỗi thương binh đều là người thân, là đồng đội cần được cứu chữa bằng tất cả tình thương và trách nhiệm.

Trong suốt 4 năm từ 1968 đến 1972, y tá Lê Thị Thu Hạnh đã trực tiếp chăm sóc hơn 300 thương binh nặng và thực hiện trên 40.000 mũi tiêm an toàn. Những con số ấy không chỉ thể hiện khối lượng công việc khổng lồ mà còn phản ánh tinh thần cống hiến bền bỉ, thầm lặng của một người chiến sĩ quân y nơi tuyến lửa.

Không chỉ giỏi chuyên môn, bà còn là người đồng đội mẫu mực, luôn sẵn sàng giúp đỡ, động viên đồng chí, đồng đội vượt qua khó khăn. Tinh thần trách nhiệm và tấm lòng nhân hậu của bà đã để lại những tình cảm sâu sắc trong lòng thương bệnh binh và cán bộ chiến sĩ đơn vị.

Với những thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu và phục vụ chiến đấu, ngày 15 tháng 1 năm 1976, Lê Thị Thu Hạnh vinh dự được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi tuổi đời còn rất trẻ.

Sau chiến tranh, bà tiếp tục học tập, trở thành bác sĩ quân y và công tác tại Viện Quân y 268, Quân khu 4. Dù ở cương vị nào, bà vẫn giữ nguyên phẩm chất của người chiến sĩ năm xưa: tận tụy, trách nhiệm và hết lòng vì người bệnh.

Ngày nay, khi đất nước hòa bình, câu chuyện về Anh hùng Lê Thị Thu Hạnh vẫn là biểu tượng đẹp của lòng nhân ái, tinh thần hy sinh và y đức cao quý. Những chiến công của bà không được đo bằng số lượng trận đánh hay số kẻ thù bị tiêu diệt, mà được ghi dấu bằng những sinh mạng được cứu sống, những thương binh được trở về với đồng đội và Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Thiếu tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Thị Thu Hạnh | Câu chuyện thời hoa lửa