Cựu chiến binh

Thiếu tá Lê Viết Viên kể chuyện

Thiếu tá Lê Viết Viên, Chính ủy Trung đoàn 141, Sư đoàn 312, Quân đoàn 1 cho biết, để thực hiện nhiệm vụ này, đầu tiên Quân đoàn 1 phải mở cửa, đánh Bình Cơ, Bình Mỹ, tiêu diệt Tiểu đoàn bảo an 306 ngụy, một đơn vị khét tiếng tàn ác.

Quảng Trị14/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

8h ngày 26/4/1975, thực hiện mệnh lệnh, Tiểu đoàn 3 của Trung đoàn 141, cùng Tiểu đoàn 1 bộ đội địa phương Bình Dương nổ súng. Sau một giờ chiến đấu, hai tiểu đoàn bảo an ngụy bị tiêu diệt và tan rã, mở cửa cho toàn bộ Quân đoàn 1 thọc sâu trên đường 16, tiến vào Sài Gòn.

Đến sáng 30/4, Sư đoàn 5 ngụy ở Lai Khê bị đánh, rút chạy qua Bến Cát, tiến về Sài Gòn. Đơn vị tiếp tục nhận lệnh tấn công, làm chủ Lai Khê, ngăn chặn đường tiến của địch. Sau đó, một lực lượng của Trung đoàn tiến về Sài Gòn làm nhiệm vụ diễu binh.

Ông Viên kể, ngày 25/3 năm đó, đơn vị hành quân từ miền Bắc và đến Đồng Xoài (Bình Phước) ngày 15/4. Trên đường đi, ai cũng tự nhủ, ra đi để tiến sâu, tiến xa, giành toàn thắng. Sau đó lại nhận được mệnh lệnh thần tốc, thần tốc, táo bạo, táo bạo, từng giờ, từng phút. Những khẩu hiệu ấy tạo nên khí thế mạnh mẽ trong toàn lực lượng. Trong quá trình di chuyển, cán bộ chiến sĩ luôn được nhắc nhở phải táo bạo, quyết đoán để quyết thắng. Khi vào chiến dịch rất ác liệt, nhưng tất cả đều quyết tâm giành chiến thắng.

"Ngày 30/4, thắng lợi mừng khôn xiết, không thể diễn tả được niềm vui sướng khi đất nước được giải phóng. Vui mừng lắm, nhưng chỉ mong báo tin cho bố mẹ, vợ con biết mình còn sống và đang ở Bình Dương. Lúc đó, điện đài khó khăn lắm".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn