Thiếu Tá - Nghiêm Văn Thích
Nghiêm Văn Thích mỗi khi nhớ lại những năm đầu tham gia cách mạng, trong lòng ông lại dâng lên một cảm xúc khó tả, vừa tự hào, vừa bồi hồi như sống lại quãng đời tuổi trẻ đầy thử thách. Khi mới mười tám đôi mươi, ông đã rời quê nhà, bỏ lại sau lưng mái tranh nghèo, con đường đất đỏ và tiếng gọi của gia đình để bước vào con đường đấu tranh mà ông biết sẽ đầy gian nan. Những ngày đầu vào lực lượng cách mạng, ông còn bỡ ngỡ trước kỷ luật nghiêm, trước những buổi huấn luyện dài, những đêm hành quân dưới mưa rừng gió núi, nhưng cũng chính lúc đó, ông cảm nhận sâu sắc tình đồng chí ấm áp, sự sẻ chia chân thành của những người cùng lý tưởng.
Có những đêm ngồi bên bếp lửa chập chờn, ông và đồng đội lặng nghe tin tức từ các vùng, lòng trĩu nặng nhưng quyết tâm không hề lung lay. Ông nhớ rõ những lần cùng nhau vượt suối, băng rừng để chuyển tài liệu, mỗi bước chân đều phải thận trọng nhưng trái tim thì luôn hướng về mục tiêu chung: góp phần giành lại độc lập cho quê hương. Dù khó khăn, thiếu thốn, Nghiêm Văn Thích chưa từng một lần chùn bước, bởi ông tin rằng sự hy sinh của thế hệ mình là hạt giống để tương lai nở hoa hòa bình.
Giờ đây, khi mái tóc đã bạc trắng, mỗi khi nhớ lại hành trình ấy, ông càng thêm trân quý tuổi trẻ và càng tự hào vì đã sống trọn vẹn cho lý tưởng cách mạng, cho đất nước và cho những người đồng đội đã từng kề vai sát cánh bên mình



