Cựu chiến binh

thiếu ta Phan Ngọc Chấn

Vĩnh Long19/11/2025Phường Tân Ngãi (Phường Tân Ngãi)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phan Ngọc Chấn, người con trai quê Tân Ngãi, tỉnh Vĩnh Long, mỗi lần nhắc lại những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước là trong lòng ông lại dâng lên một nỗi bồi hồi khó tả. Dù đã hơn nửa đời người trôi qua, bước chân ông đã không còn chắc như xưa, nhưng ký ức về những ngày hành quân xuyên rừng, băng đồng, sống chết giữa lằn ranh bom đạn vẫn còn vẹn nguyên như mới hôm qua. Ông kể rằng, lúc ấy tuổi chỉ vừa đôi mươi, sức trẻ căng đầy, mang theo niềm tin mãnh liệt rằng đất nước rồi sẽ có ngày độc lập, nhân dân rồi sẽ hết cảnh lầm than. Chính niềm tin ấy đã tiếp sức để ông và đồng đội kiên cường vượt qua muôn vàn gian khó.

Ông nhớ rõ nhất là trận đánh ở vùng ven sông Cửu Long. Đêm đó, mưa nặng hạt, gió thổi lạnh cắt da, cả đơn vị lội bì bõm qua những cánh ruộng ngập nước để áp sát vị trí địch. Phía trước, ánh pháo sáng quét từng vệt dài trên bầu trời tối đen như mực, soi rõ những hố bom nham nhở. Ông Chấn được giao nhiệm vụ mang theo liên lạc và đạn dược, bám sát đội hình. Thế nhưng chỉ vài phút sau khi nổ súng, địch phản ứng dữ dội, pháo từ căn cứ bắn ra như trút, mặt đất rung lên từng hồi khiến ông tưởng như mình sắp bị nhấn chìm. Trong khoảnh khắc ấy, ông nghe tiếng đồng đội hô nhau giữ vững trận tuyến, tiếng người bị thương rên xiết, tiếng súng đan chéo thành một bản hòa âm của sống – chết.

Có lúc tưởng chừng như không thể trụ nổi, nhưng chính sự quả cảm của đồng đội đã kéo ông đứng dậy. Ông nhớ mãi hình ảnh anh Ba Tòng, người đồng đội thân thiết, dù bị thương ở chân vẫn cố gắng dìu ông vượt qua làn đạn để tiếp tục đưa đạn lên phía trước. Đó là khoảnh khắc mà ông hiểu rằng sức mạnh lớn nhất của người lính không chỉ nằm ở khẩu súng, mà còn nằm ở tình đồng đội, ở tinh thần “còn người còn trận địa”. Trận đó đơn vị giành thắng lợi, nhưng sự hy sinh của đồng đội đã để lại trong ông nỗi đau không bao giờ nguôi. Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, mỗi khi nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay, ông Chấn lại nhớ đến những người đã nằm xuống để bảo vệ độc lập hôm nay. Ông nói, những năm tháng kháng chiến tuy gian khổ nhưng là quãng đời đáng tự hào nhất, vì ông đã góp phần nhỏ bé của mình vào vận mệnh của quê hương, của dân tộc

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn