Thiếu tá tình báo Nguyễn Văn Thương
Bài viết được sưu tầm tại Facebook Đàm đạo lịch sử
Trong suốt thời gian bị bắt và tra tấn dã man, hình ảnh cứ hiện ra trong đầu ông Thương, không gì khác chính là hình ảnh của vợ con lên thăm.Nỗi nhớ thương da diết ấy cứ theo ông từng ngày từng ngày, và cũng là động lực để ông tiếp tục sống.
Khi ông chuyển tới nhà giam Hố Nai được hai tháng thì có người tới thăm người thân và nhận ra ông và về báo với tổ chức.Tổ chức liên hệ được với mẹ vợ ông (cụ Hai Kiều), vậy là cụ làm giấy thăm nuôi để mẹ con bà Hai Em (vợ ông) lên thăm, nhưng khai là đi thăm người cháu của cụ Hai Kiều.Thực ra, vợ và mẹ vợ ông cũng chỉ biết ông Thương là bộ đội chứ không biết cụ thể về công việc của ông.Bà cũng nghe tin chồng bị bắt nhưng tìm kiếm khắp nơi không ai biết ông đang ở đâu, chỉ biết ôm con khóc thầm bao đêm vì cũng chẳng biết ông Thương sống chết ra sao.Lúc 2 ông bà cưới nhau, cũng chỉ có vài người thân và tổ chức biết, “thằng” Liêm phải mang tiếng là con không cha, mang họ mẹ. Nhưng 2 mẹ con bà vẫn kiên cường chịu đựng, chỉ mong ngày được đoàn tụ cùng ông Thương.Bà Hai Em mang theo con trai và một giao liên dẫn đường, hai tháng trời ròng rã dò đường mới tìm được đến trại giam Hố Nai. Bà háo hức gặp chồng, thường chồng, xót chồng, nhưng cũng may là chồng còn sống. Chỉ là… sao lại tên là Nguyễn Trường Hân…Ông Thương được báo có người tới thăm, đoán ngay là vợ mình và má Hai Kiều. Chỉ không biết rằng con trai Liêm của ông có tới không.Tất cả những người có người thân thăm nuôi đều đã chạy ra hết, đứng sát hàng rào kẽm gai để tìm người thân ở phía bên kia. Ông Thương cũng vội “chạy” theo, nhưng sao mà kịp được.Ông len vào chân mọi người để gào thét tên vợ, nhưng vô vọng.Ông lắng nghe xem có ai đang gọi mình không, nhưng cũng chẳng thấy gì.Mọi người đều gấp gáp, chẳng ai buồn nhìn xuống chân mình…Mãi rồi, một đồng chí sau khi không thấy người thân thì quay xuống, thấy ông Thương đang cố tìm ai đó, đồng chí đó vội cõng ông Thương lên, chạy dọc mấy hàng rào tìm phụ.Cuối cùng thì khoảnh khắc ấy cũng đến, ông đã nhìn thấy vợ con, nhìn thấy bóng hình mà ông ngày nhớ đêm mong, 2 người nhìn thấy nhau, vừa mừng vừa xót.Bà Hai Em vội gọi con trai:Ba kìa con, người ta cõng con trên lưng kìa.Con trai ông thấy vậy vội bò xuống, muốn lại gần hàng rào thép nhưng bị một tên lính túm lại.Cậu con trai muốn được chạm vào cha, chạm vào hơi ấm tình phụ tử sau bao ngày xa cách, nhưng không được, cậu bị một tên lính túm lại và lôi ra ngoài.Cuộc thăm nuôi ngắn ngủi cứ thế kết thúc, ít nhất thì ông đã được nhìn thấy vợ con và để vợ biết rằng mình còn sống, ngày đoàn tụ chắc sẽ chẳng còn xa.Sau những gì ông đã trải qua, gay go, căng thẳng, đơn độc đấu tranh với mọi thử thách thì ông đã thực sự thấy được vợ con rồi.Ông nhận được miếng pho mát và chiếc bánh mì có dấu răng của con. Ngồi mân mê mấy tiếng đồng hồ mà không dám ăn, sợ ăn mất thì sẽ mất đi sợi dây kết nối duy nhất của con với mình. Mãi tới khi miếng pho mát bị chảy, ông vội cho vào miệng ngậm, mà mãi không dám nuốt, vì ông còn cảm nhận chưa đủ mùi thơm thơm từ miệng của con trai, mùi hương quen thuộc từ bàn tay người vợ hiền thảo.Để có chiếc bánh mì và miếng pho mát ấy, hai mẹ con phải ăn khoai mì suốt nhiều ngày, dành dụm tiền, mua cho ông những món ngon nhất có thể bằng tình yêu thương mãnh liệt nhất. Con trai ông không chịu cắn vào bánh mì và pho mát, vì muốn để dành cho bố. Nhưng bà Hai Em bảo, con phải làm vậy thì ba mới cảm nhận được hơi ấm của con. Vậy là Liêm cẩn thận cắn, rồi ngắm đi ngắm lại xem dấu răng đã hằn chưa…



