Thiếu tướng Cao Xuân Khuông sinh năm 1942
Thiếu tướng Cao Xuân Khuông sinh năm 1942 tại xã Lĩnh Sơn, Anh Sơn, Nghệ An, một vùng đất giàu truyền thống cách mạng. Tuổi thơ của ông gắn liền với đói khổ khi mồ côi cha từ năm lên 2. Chính những năm tháng thiếu thốn, còi cọc ấy đã hun đúc nên ý chí kiên cường, lòng nhân hậu và sự sáng dạ nổi bật. Năm 1960, vừa tròn 18 tuổi, Cao Xuân Khuông đã gác lại việc học tập để lên đường nhập ngũ, hòa mình vào dòng chảy bảo vệ non sông. Gần 50 năm trong quân ngũ, dấu chân người lính Cao Xuân Khuông đã in trên nhiều chiến trường ác liệt. Ông đã kinh qua các chiến dịch lớn như chiến dịch Đường 9 – Khe Sanh, Đường 9 Nam Lào, và đặc biệt là 81 ngày đêm lịch sử bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Trong những trận đánh cam go, sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc, nhưng bằng niềm tin và nghĩa tình đồng chí, ông và đồng đội đã vượt qua. Một kỷ niệm xúc động là trong cuộc chiến bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, Tiểu đoàn 8 của ông là đơn vị vào vị trí chiến đấu đầu tiên và cũng là đơn vị rút lui cuối cùng. Trong điều kiện thiếu đói, bom đạn liên miên, tinh thần quả cảm của người lính vẫn được giữ vững, tiêu biểu như hình ảnh ông và đồng đội phải ăn củ chuối, lá rừng để cầm hơi, hay hành động dũng cảm của đồng chí Nguyễn Duy Bình tự rút mảnh đạn khỏi mắt để tiếp tục chiến đấu. Một nét đặc trưng trong cuộc đời binh nghiệp của ông là tinh thần lạc quan, yêu đời ngay cả trong khói lửa chiến tranh. Điều này được minh chứng qua bức ảnh nổi tiếng “Làm đẹp ngay trong chiến trận” chụp năm 1972 tại Thành cổ Quảng Trị, ghi lại khoảnh khắc Tiểu đoàn trưởng Cao Xuân Khuông đang được đồng đội dùng tông đơ cắt tóc, thể hiện ý chí "tự làm đẹp" giữa bom đạn, một biểu hiện sinh động của sức sống và tinh thần lạc quan của người lính Cụ Hồ. Bên cạnh sự nghiệp quân đội lừng lẫy, Thiếu tướng Cao Xuân Khuông coi hai điều may mắn lớn nhất đời mình là sống sót trở về và có được người vợ hiền, thủy chung là bà Hoàng Thị Đạm. Hai ông bà cùng làng, cùng tuổi, và có mối tình đẹp từ thuở học trò. Thời chiến, sợi dây kết nối tình cảm giữa tiền tuyến và hậu phương chính là những cánh thư. Giữa những trận đánh ác liệt, ông vẫn dành thời gian viết thư cho vợ. Những bức thư ấy, dù nét chữ có nhòe theo năm tháng, vẫn là nguồn động lực lớn lao, giúp ông vững tin nơi trận địa. Về phía hậu phương, bà Hoàng Thị Đạm một mình gánh vác gia đình, nuôi dạy 4 người con mà không có chồng bên cạnh trong suốt những năm tháng xa cách, thậm chí cả 4 lần sinh nở. Bà luôn kiên cường, dùng những lá thư ấm áp để động viên chồng, và giữ gìn cẩn thận từng bức thư như báu vật. Tình yêu của họ là minh chứng rõ nét cho câu nói: "Tình yêu đích thực thì không có tuổi", vượt qua mọi thử thách của chiến tranh và thời gian. Cuộc đời Thiếu tướng Cao Xuân Khuông là một bài học về lòng dũng cảm, tinh thần xả thân vì Tổ quốc. Ông không chỉ là một vị tướng tài ba trên chiến trường mà còn là người chồng, người cha trọn nghĩa vẹn tình với gia đình hậu phương. Những ký ức về ông, đặc biệt là qua những kỷ vật như các lá thư cũ, nhắc nhở thế hệ sau về giá trị của hòa bình và sự hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước.



