Thiếu tướng Hà Vi Tùng và hai kỷ niệm thiêng liêng với Bác Hồ
Cuộc đời binh nghiệp của Thiếu tướng Hà Vi Tùng gắn liền với hai lần được gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh. Một lần khi còn là học viên Trường Quân chính Việt Nam năm 1945 và một lần đứng túc trực bên linh cữu Bác trong lễ truy điệu năm 1969. Hai kỷ niệm ấy đã trở thành nguồn động lực, hun đúc tinh thần cống hiến và lòng trung thành với Tổ quốc của ông.

Thiếu tướng Hà Vi Tùng (1925-1994) là một cán bộ quân đội trưởng thành qua những năm tháng đấu tranh cách mạng và chiến tranh giải phóng dân tộc. Trong cuộc đời binh nghiệp, ông luôn coi hai lần được gần Chủ tịch Hồ Chí Minh là những kỷ niệm thiêng liêng và sâu sắc nhất. Một lần diễn ra vào mùa Thu năm 1945, khi ông còn là người chiến sĩ trẻ; lần thứ hai vào tháng 9-1969, khi ông đứng túc trực bên linh cữu Bác trong lễ truy điệu.
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Hà Vi Tùng được cử về Hà Nội học tại Trường Quân chính Việt Nam. Tại đây, ông được các nhà lãnh đạo như Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng và Trần Tử Bình trực tiếp giảng dạy, qua đó hiểu sâu sắc hơn rằng người cán bộ cách mạng không chỉ cần lòng yêu nước, nhiệt huyết mà còn phải có kiến thức, bản lĩnh và phương pháp.
Một buổi sáng mùa Thu năm 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh đến thăm nhà trường. Hà Vi Tùng vinh dự được đứng trong hàng quân danh dự đón Bác. Hình ảnh Bác trong bộ quần áo kaki giản dị, dáng người gầy nhưng nhanh nhẹn, ánh mắt hiền từ và gần gũi đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người chiến sĩ trẻ. Khi đi dọc hàng quân, Bác dừng lại hỏi ông một câu rất giản dị: “Cháu ăn có no không?”. Câu hỏi tưởng như bình thường nhưng thể hiện sự quan tâm chân thành của Bác đối với đời sống của chiến sĩ. Sau đó, khẩu phần ăn của học viên được cải thiện rõ rệt. Qua sự việc ấy, Hà Vi Tùng càng cảm nhận sâu sắc tình thương yêu, sự gần gũi và tấm lòng luôn lo cho cán bộ, chiến sĩ của Bác Hồ.
Gần 24 năm sau, Hà Vi Tùng lại được gần Bác, nhưng trong một hoàn cảnh đau thương. Năm 1969, khi đang là Sư đoàn trưởng Sư đoàn 320B, ông nhận tin sức khỏe của Bác Hồ rất yếu. Ngày 3-9, ông được giao nhiệm vụ đứng túc trực bên linh cữu Bác. Trong lễ truy điệu tại Quảng trường Ba Đình, nhìn Bác nằm thanh thản như đang ngủ, người sĩ quan từng trải qua nhiều năm chiến đấu không thể kìm được nước mắt. Ông nhớ về lần đầu gặp Bác và mong muốn được một lần nữa nghe câu hỏi thân thương: “Cháu ăn có no không?”.
Khi nghe Điếu văn của Tổng Bí thư Lê Duẩn và lời kêu gọi phải nén đau thương, anh dũng phấn đấu, quyết tâm đánh thắng giặc Mỹ xâm lược, Hà Vi Tùng coi đó là một lời thề danh dự trước anh linh Bác. Ông tự nhủ phải biến đau thương thành hành động, tiếp tục chiến đấu và hoàn thành sự nghiệp mà Bác hằng mong muốn. Hình ảnh những cánh chim bồ câu bay lên bầu trời Ba Đình càng khiến ông nghĩ đến đồng bào, đồng đội đang chiến đấu ở miền Nam và quyết tâm giữ vững tay súng, biến nỗi đau mất Bác thành sức mạnh chiến đấu.
Hai lần được gần bên Bác, một lần trong mùa Thu độc lập năm 1945 và một lần trong giờ phút vĩnh biệt năm 1969, đã trở thành những ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời Thiếu tướng Hà Vi Tùng. Nếu lần gặp đầu tiên giúp ông cảm nhận sâu sắc tình yêu thương, sự quan tâm gần gũi của Bác đối với người chiến sĩ, thì lần thứ hai đã hun đúc trong ông ý chí và trách nhiệm phải tiếp tục chiến đấu, vượt qua gian khổ để hoàn thành sự nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước. Những kỷ niệm ấy cũng là minh chứng cảm động cho tình cảm của Bác Hồ đối với quân đội và sức mạnh tinh thần mà Người để lại cho các thế hệ cán bộ, chiến sĩ Việt Nam.


