Thiếu Tướng Hoàng Đan tại chiến tranh biên giới phía bắc năm 1979
Thiếu tướng Hoàn Đan
Ngọn đèn trong sương biên giới
Mùa xuân năm 1979, sương mù phủ kín những dãy núi phía Bắc. Trên con đường đất lầy lội dẫn ra tuyến trước, tướng Hoàng Đan dừng lại, lặng lẽ nhìn về phía những điểm cao còn vương mùi khói súng. Ông không nói nhiều. Chỉ chiếc áo trấn thủ sờn vai và đôi giày lấm bùn nói hộ tất cả những ngày đêm không nghỉ.
Đêm ấy, trong một hầm chỉ huy chật hẹp, ánh đèn dầu leo lét. Ngoài kia, pháo vẫn nổ từng hồi xa gần. Một chiến sĩ trẻ lo lắng hỏi:
“Thưa thủ trưởng, liệu ta có giữ được không ạ?”
Tướng Hoàng Đan nhìn người lính, giọng trầm nhưng chắc:
“Còn người, còn đất. Chúng ta đứng ở đây là để quê nhà được yên.”
Ông đi từng vị trí, hỏi từng tổ chốt, nhớ tên từng đơn vị. Không phải bằng mệnh lệnh khô cứng, mà bằng sự hiện diện. Giữa mưa lạnh và thiếu thốn, điều làm người lính vững tâm nhất chính là việc biết rằng người chỉ huy của mình đang đứng cùng họ, ngay nơi nguy hiểm nhất.
Khi trời hửng sáng, sương tan dần. Tuyến biên giới vẫn đứng vững. Trong tiếng gió núi, người ta kể nhau nghe rằng: đêm qua, có một ngọn đèn không tắt trong hầm chỉ huy – như niềm tin âm thầm mà bền bỉ, được thắp lên từ những con người như tướng Hoàng Đan.



