Bài viết

THIẾU TƯỚNG LƯU TRỌNG LƯ - VỊ TƯỚNG NÚI RỪNG VÙNG BIÊN ẢI

Ninh Bình15/05/2026Nguyễn Thị Thu Trang (Đoàn xã Khánh Hội)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở nơi ngã ba biên giới điểm cực Tây của Tổ quốc, nơi đất trời Mường Nhé gặp nhau giữa Việt Nam, Lào và Trung Quốc có một người lính mang trái tim nặng tình với đồng bào. Đó là Thiếu tướng Lưu Trọng Lư, người đã dành gần trọn đời binh nghiệp gắn bó với Lai Châu, Điện Biên nơi rừng xanh, mây trắng và những bản làng ẩn hiện trong sương.
Năm 2011, khi bản Khuổi Hon (xã Nậm Kè, huyện Mường Nhé) trở thành điểm nóng vì vụ tụ tập gây mất an ninh trật tự, Thiếu tướng Lưu Trọng Lư quyết định đi thẳng vào tâm điểm, đi tìm căn nguyên của những bất ổn ấy. Người mà ông muốn gặp đầu tiên là A Súa, một trưởng bản từng bất hợp tác với chính quyền. Dù được khuyên “nên cải trang cho an toàn”, ông chỉ mỉm cười: “Muốn nghe dân nói thật, sao lại phải hóa trang?”.
Thiếu tướng Lưu Trọng Lư đến nhà A Súa, chờ suốt cả ngày, nói chuyện với người nhà bằng tiếng Mông, giọng thân tình. Đến tối, A Súa xuất hiện với ánh mắt ngờ vực: “Ông đến để bắt tôi à?”. Ông chỉ nhẹ nhàng: “Không, tôi đến để nghe anh nói”. Đêm ấy, trong căn nhà trình tường của người Mông, hai người đàn ông thức trắng. A Súa trút hết nỗi lòng, nỗi sợ, sự mất niềm tin, mong muốn được sống yên ổn. Và chính bằng sự chân thành, bình dị, vị tướng ấy đã khiến người đàn ông cứng cỏi kia tin tưởng, hứa ở lại bản, làm ăn, khuyên dân giữ yên biên giới.
Từ cuộc gặp ấy, Thiếu tướng Lưu Trọng Lư dần chinh phục được lòng tin của 15 trưởng bản nơi cực Tây. Với ông, làm cán bộ vùng biên không chỉ cần hiểu chính sách mà phải nói được tiếng lòng của dân. Ông thông thạo tiếng Mông, tiếng Thái, hát được dân ca, hòa mình vào điệu khèn, điệu xòe mỗi mùa hội bản.
Người ta nói, ông là “vị tướng của núi rừng” bởi trong ông có sự gan góc của người lính và sự bao dung của người thấu hiểu lòng dân. Hơn nửa thế kỷ gắn bó với vùng biên ải, Thiếu tướng Lưu Trọng Lư vẫn giữ cho mình một niềm tin giản dị: Muốn giữ vững biên cương, trước hết phải giữ được lòng dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn