Bài viết

Thiếu Tướng Nguyễn Đức Huy

Đà Nẵng28/12/2025Thiều Vĩnh Cường (THPT PHAN CHÂU TRINH)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi chiều em đến thăm Thiếu tướng Nguyễn Đức Huy, bầu trời Đà Nẵng nhuộm một sắc tím dịu dàng, như muốn dành sự tôn kính cho người từng dành cả đời cho đất nước. Dù đã lớn tuổi, ông vẫn minh mẫn, tỉ mỉ nhớ từng khoảnh khắc của hơn nửa thế kỷ quân ngũ.

Ông nhập ngũ khi còn rất trẻ, trải qua kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ rồi chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. Trong những tháng năm khốc liệt ở Vị Xuyên, ông giữ vai trò quan trọng ở Bộ Tư lệnh mặt trận. Ông kể rằng mỗi đêm nơi chiến tuyến, tiếng súng nổ như nhịp đập gấp gáp của số phận.
“Nếu lùi lại, đồng đội sẽ ngã. Nếu tiến lên, có thể là lần cuối cùng.”
Lời ông nhẹ mà cứa vào tim — những điều tưởng như chỉ có trong phim, hóa ra đã từng là hơi thở hằng ngày của những người lính trẻ.

Sau chiến tranh, ông vẫn tiếp tục gắn bó với quân đội, công tác tại Quân khu 2. Dù không còn bom đạn, ông vẫn miệt mài trên một mặt trận khác: giữ gìn ký ức chiến tranh, để thế hệ mai sau hiểu được cái giá của hòa bình. Những năm gần đây, ông còn viết sách, kể lại tỉ mỉ từng trận đánh, từng con dốc, từng đồng đội đã nằm lại trong rừng đá Vị Xuyên.

Khi ngồi trước ông, em cảm nhận rõ ràng một điều: tuổi tác khiến dáng ông chậm hơn, nhưng ngọn lửa trong tim ông chưa bao giờ tắt. Ông bảo:
“Hòa bình không phải thứ để hưởng thụ. Nó là trách nhiệm của thế hệ các cháu — trách nhiệm phải gìn giữ.”

Lúc ra về, ánh hoàng hôn cuối ngày như rơi xuống vai em một lời nhắc nhở dịu mà mạnh mẽ: những câu chuyện ông kể không chỉ là quá khứ, mà là lời nhắn gửi cho hiện tại và tương lai. Em thầm hứa sẽ mang ngọn lửa ấy theo mình — như món quà mà những người đi trước đã trao lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Thiếu Tướng Nguyễn Đức Huy | Câu chuyện thời hoa lửa