Thiếu tướng Nguyễn Văn Phước, nguyên Chủ nhiệm Khoa Xe tăng-Thiết giáp, Học viện Quân sự cao cấp
Năm 1967, cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước đang đi vào giai đoạn ác liệt, căng thẳng nhất. Về phía ta, Bộ thống soái tối cao quyết định mở cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968 trên toàn miền Nam, trọng tâm là các thành phố, thị xã, nhằm tạo đà cho cuộc đấu tranh trên các mặt trận quân sự, chính trị và ngoại giao.
Để tăng cường lực lượng cho chiến trường, đồng thời rút kinh nghiệm cho việc sử dụng xe tăng ở Việt Nam, Bộ cũng quyết định cho phép Bộ tư lệnh Thiết giáp đưa một đơn vị xe tăng vào Nam chiến đấu.
Đã trải qua chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, lại được đưa đi đào tạo về chỉ huy xe tăng ở nước ngoài và hiện đang là Trưởng ban Tác chiến Bộ tư lệnh Thiết giáp, Nguyễn Văn Phước là một trong những cán bộ chủ yếu được giao nhiệm vụ chuẩn bị, hành quân, chỉ huy đơn vị xe tăng đi chiến đấu.
“Công việc đầu tiên mà tôi và các cộng sự phải làm là lựa chọn quy mô, loại xe để đưa đi chiến đấu và khu vực chiến trường. Sau khi chuẩn bị kỹ lưỡng, tôi đã báo cáo Bộ tư lệnh và sau đó làm việc với cấp trên để đưa ra những quyết định mà thực tế sau này đã chứng minh là hết sức chính xác. Cụ thể, về quy mô, tổ chức 1 tiểu đoàn thiếu, lấy phiên hiệu 198 gồm 2 đại đội, mỗi đại đội 11 xe. Về chủng loại xe, là xe tăng bơi PT-76 nhằm khắc phục tình trạng cầu yếu, phà kém trọng tải... trên đường hành quân. Khu vực tác chiến là biên giới Việt-Lào vì dễ tiếp cận cũng như rút khỏi trận địa”, Thiếu tướng Nguyễn Văn Phước kể. Sau khi được Bộ Quốc phòng phê duyệt, Bộ tư lệnh Thiết giáp quyết định thành lập lực lượng chỉ huy hành quân mang tên Đoàn 198 do Phó trung đoàn trưởng Trung đoàn 203 Nguyễn Văn Lãng làm Đoàn trưởng. Đồng chí Nguyễn Văn Phước được cử làm Phó đoàn trưởng thứ nhất.
Ngày 14-10-1967, Tiểu đoàn 198 xuất phát. Đồng chí Nguyễn Văn Phước xung phong đi cùng Đại đội 3 trong suốt quá trình hành quân. Sau hơn một tháng hành quân, cả hai đại đội đã đến vị trí quy định tại khu vực Đường 9 với 100% trang bị, vũ khí. Một số chiến sĩ hy sinh vì không quân Mỹ đánh phá.
“Sau khi ổn định chỗ trú quân cho bộ phận chỉ huy cùng với Đại đội 3 ở Nậm Khang, tôi được Ban chỉ huy Tiểu đoàn cử vào Bộ chỉ huy Mặt trận B5 đang đóng ở Quảng Trị để báo cáo tình hình và nhận nhiệm vụ. Tại đây, tôi được Đại tá Lê Ngọc Hiền, Phó tư lệnh Mặt trận B5 cho biết: “Ta có chủ trương tiến hành đòn tập kích chiến lược đánh vào các thành phố, thị xã, trọng điểm là Sài Gòn, Huế, nhằm tạo ra bước ngoặt chiến lược. Đồng thời tổ chức chiến dịch tiến công Đường 9 nhằm kéo quân Mỹ ra khỏi các đô thị, tạo điều kiện cho tổng tiến công và nổi dậy. Về nhiệm vụ cụ thể của xe tăng là phối hợp với Sư đoàn 304 tiêu diệt quân địch tại cứ điểm Làng Vây, một mắt xích quan trọng trong hệ thống phòng thủ Đường 9 của địch”.
“Ngay sau khi nhận nhiệm vụ, tôi cùng các cộng sự bắt tay vào lập kế hoạch và tiến hành mọi công tác chuẩn bị để đưa Tiểu đoàn 198 vào chiến đấu. Trong chuyến đi trinh sát đầu tiên, đoàn cán bộ lọt ổ phục kích của địch. Đồng chí trung đoàn trưởng trung đoàn bộ binh và mấy chiến sĩ hy sinh, khiến chuyến trinh sát phải bỏ dở.
Quá trình chuẩn bị cũng nảy sinh một khó khăn: Đường 9-con đường đưa Đại đội 3 về đánh Làng Vây bị án ngữ bởi cụm cứ điểm Huội San do quân phản động Lào đóng giữ. Vì vậy, không còn cách nào khác phải “nhổ” nó đi. Sau khi nghe báo cáo, Bộ tư lệnh B5 hoàn toàn nhất trí và giao nhiệm vụ cho xe tăng phối thuộc Trung đoàn Bộ binh 24 tiến công cứ điểm này”, Thiếu tướng Nguyễn Văn Phước kể tiếp.



