Anh hùng Lực lượng vũ trang

Thiếu tướng Nguyễn Văn Phước và kỷ niệm 4 lần được gặp Bác Hồ

Ninh Bình16/04/2026Hoàng Trường Quân (Trường Cao đẳng Cơ Điện Nông Nghiệp và Môi Trường)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thiếu tướng Nguyễn Văn Phước và kỷ niệm 4 lần được gặp Bác Hồ

Bốn lần gặp Bác Hồ là bốn dấu mốc thiêng liêng khắc sâu trong tâm trí Thiếu tướng Nguyễn Văn Phước. Với ông, ánh mắt Bác như ngọn đuốc dẫn đường cho người lính

Cậu bé 15 tuổi tìm đường đi theo cách mạng

Thiếu tướng Nguyễn Văn Phước sinh ngày 2/3/1930 tại xã Yên Dũng Hạ, tổng Hưng Nguyên, nay là phường Bến Thủy, Thành phố Vinh, Nghệ An. Đây là vùng đất giàu truyền thống cách mạng, cũng là quê hương của Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu.

Lớn lên trong bối cảnh đất nước sục sôi kháng chiến, mới 15 tuổi, cậu thanh niên Nguyễn Văn Phước đã nuôi ý chí quyết tâm tạm xa quê hương và đi bộ hàng trăm cây số ra Thanh Hóa để tìm đến cách mạng. Hành trình ấy không chỉ bằng đôi chân mà còn bằng cả một trái tim rực cháy khát vọng được cống hiến cho Tổ quốc, cho nhân dân.

Ông chia sẻ: “Ngày ấy tôi còn trẻ lắm, nhưng khi biết tôi có ý định tham gia cách mạng, bố mẹ tôi bắt tôi phải cưới vợ mới cho tôi đi. Tôi một lòng đi bộ ra Thanh Hóa để đăng ký gia nhập quân đội, phải quyết tâm đánh giặc bảo vệ đất nước”.

Không ngừng nỗ lực, phấn đấu, người lính trẻ Nguyễn Văn Phước sau đó đã chính thức trở thành chiến sĩ của đại đội xung kích, mang phiên hiệu Đại đội 71, Tiểu đoàn 375, thuộc Trung đoàn bộ binh 9, Đại đoàn 304 (còn được gọi là Đoàn Vinh Quang).

Trung đoàn xe tăng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam

Từ đây, người lính trẻ Nguyễn Văn Phước đã tham gia nhiều trận đánh oanh liệt trong các chiến dịch Trần Hưng Đạo, Quang Trung, Hoàng Hoa Thám, Hòa Bình, Thượng Lào và cuối cùng là Chiến dịch Điện Biên Phủ "lừng lẫy Điện Biên, chấn động địa cầu”. Hòa bình lập lại, năm 1956, ông nhận lệnh đi học về xe tăng ở Trung Quốc.

Theo đó, đoàn cán bộ đầu tiên đi học về chỉ huy xe tăng ở Trung Quốc gồm 36 đồng chí cán bộ từ cấp trung đội đến cấp trung đoàn, do đồng chí Đào Huy Vũ làm Đoàn trưởng. Đây là những cán bộ được đào tạo dài hạn về chỉ huy tăng thiết giáp đủ làm khung cán bộ quân sự cho 1 trung đoàn xe tăng.

Song song với đoàn đó, ta còn nhờ phía bạn đào tạo giúp một số đoàn khác cho đầy đủ các thành phần cần thiết để thành lập Trung đoàn 202 - Trung đoàn xe tăng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam vào ngày 5/10/1959. Khi ấy, Thiếu tướng Nguyễn Văn Phước vinh dự được bổ nhiệm chức vụ tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn xe tăng 1 - đơn vị chủ công của Trung đoàn 202.

Trải qua nhiều năm chiến đấu trên các mặt trận, ông nổi tiếng là người chỉ huy gan dạ, quyết đoán, bản lĩnh và gần gũi với chiến sĩ. Với sự đóng góp bền bỉ, ông được phong hàm Thiếu tướng và giữ trọng trách tại Khoa Tăng Thiết giáp, Học viện Quốc phòng. Cả cuộc đời binh nghiệp, ông gắn bó máu thịt với lực lượng Tăng thiết giáp, nơi được mệnh danh là “quả đấm thép” của quân đội.

Với Thiếu tướng Nguyễn Văn Phước: “Mỗi lần được gặp Bác là mỗi lần tôi được soi lại chính mình, được tiếp thêm sức mạnh tinh thần và niềm tin son sắt vào lý tưởng cách mạng”.

Những lần vinh dự được gặp Bác Hồ

Thiếu tướng Nguyễn Văn Phước không bao giờ quên một ngày lịch sử của cuộc đời mình: Ngày 1/1/1955. Khi đó, ông là Chỉ huy trưởng khối Chiến sĩ thi đua toàn quân trong Lễ duyệt binh đầu tiên của Việt Nam, sự kiện có một không hai. Trong thời khắc trọng đại ấy, khi từng bước chân ông và đồng đội sải qua lễ đài là từng nhịp tim trào dâng niềm xúc động. Trên cao, Bác Hồ đứng đó với mái tóc bạc và ánh mắt nhân hậu. Khi ông ngẩng đầu chào, khoảnh khắc ấy như nghẹn lại trong lồng ngực, để rồi một lời thề vang lên từ tận đáy tim: Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.

“Có thể không nhớ hết, nhưng có thể nói là tôi gặp Bác Hồ tương đối nhiều, vì tôi là chiến sĩ thi đua toàn quân. Cho nên một là được Bác đến thăm, hai là tôi vinh dự được đến thăm Bác.

Lần thứ nhất gặp Bác Hồ là lúc tôi còn trẻ. Đó là khi Hà Nội mới giải phóng. Khi ấy đoàn duyệt binh từ Sơn Tây về Bạch Mai, tôi về Hà Nội để tập khối chiến sĩ thi đua toàn quân. Tôi là người chỉ huy được Bác đến thăm đầu tiên. Khi nghe tin Bác về thăm thì bộ đội ào ra. Lúc đó, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh còn nói vui với chúng tôi: “Các đồng chí bảo vệ bác hay làm mệt Bác?”, là vì khi ấy thành phố mới giải phóng, công tác bảo vệ còn rất phức tạp.

Thế là từ đó trở đi, mỗi lần Bác đến thăm, chúng tôi không ào ra như vậy nữa. Khối được Bác đến thăm nhiều là khối chiến sĩ thi đua, khối thứ 2 là nữ du kích Hoàng Ngân rồi mới đi sang các khối khác. Do đó, tôi và đồng chí, đồng đội may mắn đã được gặp Bác nhiều lần.

Lần thứ hai, khi ấy tôi là cán bộ trung đoàn được về Bộ tập huấn, lại được Bác đến thăm lần thứ hai.

Lần thứ ba là khi ấy tôi và đoàn chiến sĩ thi đua lên thăm Bác sơ tán.

Lần thứ tư tôi vẫn được lên thăm Bác ở nơi sơ tán, khi ấy sức khỏe Bác đã yếu. Đoàn chiến sĩ thi đua lại được một lần lên thăm Bác. Tôi nhớ nhất 4 lần được gặp Bác là như vậy”. Nói tới đây, ông nghẹn ngào.

Một vị tướng trải qua bao trận mạc, khó khăn, chiến trường chưa từng bao giờ khiến ông phải rơi lệ. Nhưng ngày hôm nay, khi trò chuyện với phóng viên Báo Công Thương, ông lại nức nở, nghẹn ngào khiến ai nấy nghe chuyện ông kể đều rưng rưng. Với Thiếu tướng Nguyễn Văn Phước: “Mỗi lần được gặp Bác là mỗi lần tôi được soi lại chính mình, được tiếp thêm sức mạnh tinh thần và niềm tin son sắt vào lý tưởng cách mạng”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn