THIẾU TƯỚNG TÌNH BÁO VÀ HAI BÀ VỢ TẬP 9: LỜI THÚ NHẬN XÉ LÒNG
THIẾU TƯỚNG TÌNH BÁO VÀ HAI BÀ VỢ TẬP 9: LỜI THÚ NHẬN XÉ LÒNG
Cuối tháng 4 năm 1975, Sài Gòn chìm trong hoảng loạn. Những chuyến trực thăng di tản quần thảo suốt ngày đêm. Tại Phủ Đặc ủy Trung ương Tình báo, đám sĩ quan giẫm đạp lên nhau tìm đường tháo chạy.
Đồng nghiệp, cấp trên đập cửa nhà Nguyễn Văn Tá, giục giã: "Ông Tá, đi thôi! Máy bay trực thăng đang đợi, Cộng sản vào là chúng ta mất mạng hết!". Nhưng ông Tá thản nhiên lắc đầu: "Gia đình tôi đông người, tôi không đi đâu cả. Các anh cứ đi đi".Bà Ngô Thị Xuân hoảng hốt bám lấy tay chồng. Bà không hiểu vì sao ông lại chọn ở lại để đón chờ cái chết. Trong suy nghĩ của bà lúc bấy giờ, một sĩ quan tình báo cao cấp của VNCH chắc chắn sẽ là mục tiêu bị "tắm máu" đầu tiên khi quân Giải phóng tiến vào.Ngày 30/4/1975, Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng. Tiếng xích xe tăng gầm rú vang rền ngoài đường phố Sài Gòn.Bà Xuân đóng chặt mọi cánh cửa, lùa các con xuống gầm cầu thang, toàn thân run lên bần bật chờ đợi điều tồi tệ nhất. Trong lúc vợ con đang co rúm vì sợ hãi, ông Tá thản nhiên bước vào phòng ngủ. Ông mở chiếc tủ khóa kín bao năm, dỡ những lớp quần áo cũ, lôi ra một bộ quân phục màu xanh lục và một chiếc mũ cối.Ông chậm rãi khoác bộ quân phục ấy lên người, vuốt lại nếp áo, rồi bước ra phòng khách."Choảng...!" Chiếc ly thủy tinh trên tay bà Xuân rơi xuống sàn vỡ vụn. Bà há hốc miệng, đồng tử giãn dãn ra hết cỡ, chết trân nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt."Mình... mình là Việt Cộng sao?" - Giọng bà đứt quãng, run rẩy như một chiếc lá giữa bão.Người chồng chung chăn gối suốt bao năm, người sĩ quan hào hoa của quân lực VNCH, hóa ra lại là một điệp viên cộng sản!Ba Quốc bước tới, ôm lấy đôi vai đang run lên của vợ. Sự thật vỡ òa. Bà Xuân khóc nức nở. Đó là những giọt nước mắt của sự hoảng loạn tột cùng,nhưng cũng xen lẫn sự nhẹ nhõm vỡ òa: Chồng bà là người chiến thắng. Gia đình bà đã an toàn.Nhưng, bi kịch của người phụ nữ ấy lại chỉ mới bắt đầu!Khi Sài Gòn bước vào đêm hòa bình đầu tiên, dưới ánh đèn vàng vọt, Ba Quốc nắm lấy đôi bàn tay đang lạnh ngắt của vợ. Giọng vị tướng tình báo từng đối mặt với muôn vàn họng súng bỗng trở nên ngập ngừng, nghẹn đắng:"Xuân này... anh còn một sự thật nữa phải nói với em. Bao năm qua anh lừa dối em... Ở ngoài Bắc, anh đã có một người vợ tào khang và những đứa con. Bà ấy tên là Thanh... Bà ấy đã vì anh mà mang danh "Vợ Việt gian" suốt bao năm qua".Không gian như đóng băng. Đất rưới chân bà Xuân sụt lở. Lỗ tai bà ù đi. Người đàn ông mà bà dành cả thanh xuân để yêu thương, tận tụy chăm sóc, hóa ra không hoàn toàn thuộc về bà.Bà chỉ là người đến sau, là một mảnh ghép trong vỏ bọc tình báo của ông. Nỗi đau bị phản bội, sự bẽ bàng và cay đắng của thân phận đàn bà cùng lúc giáng xuống xé nát trái tim người vợ miền Nam.
Bà Xuân sẽ làm gì? Gào thét, đánh ghen, hay xách vali dắt con rời đi ngay trong đêm?Và điều kinh khủng nhất: Ngày ông Ba Quốc mang hàm Thiếu tá trở về miền Bắc hội ngộ gia đình cũ, người vợ "Việt gian" Phạm Thị Thanh sẽ đối diện thế nào với sự thật ông đã có vợ hai ở Sài Gòn?
Bà Xuân sẽ làm gì? Gào thét, đánh ghen, hay xách vali dắt con rời đi ngay trong đêm?Và điều kinh khủng nhất: Ngày ông Ba Quốc mang hàm Thiếu tá trở về miền Bắc hội ngộ gia đình cũ, người vợ "Việt gian" Phạm Thị Thanh sẽ đối diện thế nào với sự thật ông đã có vợ hai ở Sài Gòn?


