THIẾU TƯỚNG TRẦN VĂN NIÊN
Có những người lính bước ra khỏi chiến tranh… nhưng chưa bao giờ cho phép mình nghỉ ngơi.
Thiếu tướng Trần Văn Niên là một người như thế. 🫡
Sinh năm 1933 tại Kiên Giang, ông tham gia cách mạng từ khi mới 17 tuổi. Giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa, chàng trai miền Tây ấy đã khoác ba lô lên đường đi bộ đội, để lại phía sau người vợ mới cưới chưa đầy một năm.
🇻🇳 Năm 1954, ông tập kết ra Bắc.
Đêm con tàu rời miền Nam, người dân đứng kín hai bên bờ kênh Xà No vẫy tay tiễn bộ đội trong bóng tối.
Không ai biết ngày gặp lại là bao giờ.
Cũng chẳng ai dám chắc mình còn sống để trở về…
⚔️ Sau đó, ông trở thành một trong số ít sĩ quan pháo binh được đào tạo ở miền Bắc rồi theo “tàu không số” chở hơn 100 tấn vũ khí vượt biển vào Nam chiến đấu.
Suốt cuộc đời quân ngũ, ông đi qua hàng ngàn trận đánh lớn nhỏ.
Có lần bị đ.ạ.n xuyên qua má, g.ã.y cùng lúc 16 chiếc răng.
Có lần trúng đ.ạ.n ngay ngực giữa chiến trường lộ Vòng Cung năm Mậu Thân 1968.
Nhưng người lính ấy vẫn sống sót.
Vẫn tiếp tục cầm s.ú.n.g chiến đấu cho tới ngày đất nước hòa bình. 🇻🇳
❤️ Điều khiến nhiều người xúc động nhất…
Là sau chiến tranh, ông không chọn nghỉ ngơi.
Ở tuổi mà nhiều người đã an hưởng tuổi già, Thiếu tướng Trần Văn Niên vẫn miệt mài làm việc mỗi ngày.
Ông từng nuôi ba ba để phát triển kinh tế.
Sau này tiếp tục quản lý doanh nghiệp dù đã ngoài 80 tuổi.
Người ta hỏi:
“Là thiếu tướng rồi, sao không ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe?”
Ông chỉ cười:
“Thời chiến lo đánh giặc. Thời bình phải lo xây dựng quê hương.”
🥹 Số tiền kiếm được, ông đem giúp học sinh nghèo, nạn nhân chất độc da cam và những hoàn cảnh khó khăn ở miền Tây.
Căn nhà của ông lúc nào cũng đầy tiếng cười trẻ con trong xóm.
Với ông, đó mới là niềm vui lớn nhất của tuổi già.



