Anh hùng Lực lượng vũ trang

THIẾU TƯỚNG VÕ MINH NHƯ

Ngọn đèn trong đêm Có những ngọn đèn chỉ soi sáng một căn nhà. Có những ngọn đèn soi sáng cả một con đường. Nhưng cũng có những con người, bằng chính cuộc đời mình, trở thành ngọn đèn dẫn lối cho biết bao thế hệ. Thiếu tướng Võ Minh Như là một con người như thế.

TP. Hồ Chí Minh04/07/2026ĐINH THANH HUYỀN (ĐOÀN PHƯỜNG BÌNH THẠNH - CHI ĐOÀN KHU PHỐ 28)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một chiều cuối mùa mưa, tại căn nhà nhỏ ở Thành phố Hồ Chí Minh, những người lính năm xưa lại tìm đến thăm người thủ trưởng cũ.

Mái tóc ông đã bạc trắng.

Đôi tay từng cầm súng năm nào giờ run nhẹ vì tuổi tác.

Nhưng khi nhắc đến đồng đội, ánh mắt ấy vẫn sáng lên như ngọn lửa chưa bao giờ tắt.

Một người lính trẻ hỏi:

– Thưa bác, điều gì giúp bác vượt qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt?

Ông mỉm cười hiền hậu.

– Là niềm tin.

Tin vào đồng đội.

Tin vào nhân dân.

Và tin rằng đất nước nhất định sẽ có ngày hòa bình.

Những ngày đầu kháng chiến vô cùng thiếu thốn.

Không đủ súng.

Không đủ lương thực.

Không đủ thuốc men.

Nhưng chưa bao giờ thiếu lòng yêu nước.

Ông từng nói với đồng đội:

"Vũ khí có thể ít.

Nhưng ý chí thì không bao giờ được phép cạn."

Câu nói ấy theo nhiều người lính suốt những năm tháng chiến đấu.

---

Từ chiến sĩ, tiểu đội trưởng, trung đội trưởng rồi đại đội trưởng, mỗi cương vị đều là một lần thử thách.

Ông không trưởng thành từ sách vở.

Ông trưởng thành từ những cánh rừng, những con suối, những đêm hành quân không ánh lửa.

Đồng đội kể rằng, trong mỗi lần chuẩn bị nhiệm vụ, ông luôn đi kiểm tra từng tổ chiến đấu.

Không phải để bắt lỗi.

Mà để biết anh em còn thiếu điều gì.

Có người rách đôi dép.

Có người sốt rét.

Có người nhiều tháng chưa nhận được thư nhà.

Ông nhớ tất cả.

Với ông, người lính chỉ có thể chiến đấu hết mình khi họ cảm nhận được sự quan tâm của người chỉ huy.

---

Chiến tranh ngày càng ác liệt.

Có những trận đánh kéo dài nhiều ngày.

Có những lần đơn vị phải vừa chiến đấu vừa cơ động liên tục.

Trong gian khổ ấy, điều khiến đồng đội kính phục Võ Minh Như không chỉ là sự dũng cảm.

Mà là sự bình tĩnh.

Ông luôn nhắc:

"Hoảng loạn là điều nguy hiểm nhất trên chiến trường.

Còn bình tĩnh sẽ giúp chúng ta tìm được con đường."

Có lẽ vì vậy mà mỗi khi người chỉ huy xuất hiện, anh em đều thêm vững lòng.

---

Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục đảm nhiệm nhiều cương vị lãnh đạo, chỉ huy, trong đó có cương vị Phó Tư lệnh Quân khu 7.

Chiến tranh đã lùi xa.

Nhưng nhiệm vụ của người lính vẫn còn.

Ông dành nhiều tâm huyết xây dựng lực lượng, đào tạo cán bộ và giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.

Một cán bộ từng công tác với ông nhớ lại:

"Thủ trưởng sống rất giản dị.

Điều ông quan tâm nhất không phải thành tích.

Mà là con người."

Trong các buổi gặp gỡ cán bộ trẻ, ông thường nhắc:

"Người chỉ huy trước hết phải là người biết yêu thương chiến sĩ.

Có như vậy, chiến sĩ mới đặt niềm tin."

Đó là bài học mà nhiều người mang theo suốt cuộc đời quân ngũ.

---

Những năm cuối đời, dù tuổi cao sức yếu, Thiếu tướng Võ Minh Như vẫn tham gia các hoạt động gặp mặt truyền thống, giáo dục lòng yêu nước cho thanh niên.

Ông không kể nhiều về những chiến công của mình.

Ông kể về đồng đội.

Về những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Ông bảo:

"Chúng tôi chỉ là những người may mắn được trở về.

Những người xứng đáng được nhắc đến nhiều hơn là những đồng đội đã hy sinh."

Đó là sự khiêm nhường của một vị tướng đã đi qua gần trọn chiều dài lịch sử hiện đại của dân tộc.

---

Tháng 3 năm 2024, Thiếu tướng Võ Minh Như từ trần, khép lại gần một thế kỷ cống hiến cho cách mạng và Quân đội. Nhưng cuộc đời ông không khép lại trong ký ức.

Năm 2026, Đảng và Nhà nước truy tặng ông danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – phần thưởng cao quý ghi nhận những thành tích đặc biệt xuất sắc trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước.

---

Hoàng hôn buông xuống trên doanh trại.

Tiếng Quốc ca vang lên trong lễ chào cờ.

Những người lính trẻ đưa mắt nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay giữa bầu trời hòa bình.

Ít ai trong số họ từng gặp Thiếu tướng Võ Minh Như.

Nhưng trong từng bước chân hành quân, từng giờ huấn luyện, từng lời thề của người quân nhân cách mạng vẫn thấp thoáng hình bóng của những người đi trước.

Có những ngọn đèn không bao giờ tắt.

Bởi ánh sáng của chúng đã truyền sang biết bao ngọn lửa khác.

Cuộc đời Thiếu tướng Võ Minh Như cũng như vậy.

Một cuộc đời giản dị.

Một cuộc đời tận trung với Đảng, tận hiếu với dân.

Một cuộc đời đã góp phần thắp sáng con đường độc lập, tự do cho dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn