THIẾU TƯỚNG VŨ LĂNG – VỊ TƯ LỆNH CỦA BINH ĐOÀN TÂY NGUYÊN
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
THIẾU TƯỚNG VŨ LĂNG – VỊ TƯ LỆNH CỦA BINH ĐOÀN TÂY NGUYÊN
Mùa Xuân năm 1975, trên chiến trường Tây Nguyên, một người chỉ huy luôn trăn trở với từng phương án tác chiến, từng mét chiến hào và từng sinh mạng của người lính. Đó là Thiếu tướng Vũ Lăng, người sau này trở thành vị Tư lệnh đầu tiên của Quân đoàn 3 – Binh đoàn Tây Nguyên.
Đầu tháng 2 năm 1975, khi Bộ tư lệnh Mặt trận Tây Nguyên bàn phương án tiến công Buôn Ma Thuột, cuộc họp diễn ra rất căng thẳng. Nhiều ý kiến khác nhau được đưa ra. Vũ Lăng kiên nhẫn lắng nghe, cân nhắc từng phương án. Ông cho rằng kết luận một kế hoạch thì không khó, nhưng quan trọng hơn là phải để các chỉ huy hiểu rõ, thống nhất và phối hợp chặt chẽ, bởi làm như vậy sẽ tăng khả năng chắc thắng và hạn chế tổn thất xương máu của bộ đội. Cuối cùng, phương án tác chiến được hoàn thiện và trận Buôn Ma Thuột diễn ra đúng như kế hoạch.
Ngày 26 tháng 3 năm 1975, Quân đoàn 3 được thành lập. Thiếu tướng Vũ Lăng được giao làm Tư lệnh. Chưa kịp nghỉ ngơi, ông cùng cán bộ, chiến sĩ Quân đoàn nhận nhiệm vụ mới: cơ động về phía Nam, tiến vào Chiến dịch Hồ Chí Minh. Những đoàn quân nối dài trên các tuyến đường, vừa hành quân vừa chiến đấu, hướng về Sài Gòn.
Trong những ngày cuối tháng 4, Quân đoàn 3 tiến công mạnh trên hướng Tây Bắc. Ngày 29 tháng 4, các đơn vị đã tiến vào Hóc Môn, phá vỡ tuyến phòng thủ quan trọng bên ngoài Sài Gòn. Rạng sáng 30 tháng 4, từ Sở Chỉ huy Sư đoàn 10, Thiếu tướng Vũ Lăng ra lệnh tiến công. Pháo binh đồng loạt bắn vào sân bay Tân Sơn Nhất và khu vực Bộ Tổng Tham mưu, mở đường cho các đơn vị thọc sâu vào trung tâm thành phố.
Đến trưa 30 tháng 4, người Tư lệnh đứng giữa những đồng đội tại Dinh Độc Lập, nhìn lại chặng đường chiến đấu đã qua. Từ Tây Nguyên đầy khói lửa đến Sài Gòn ngày toàn thắng, đó là hành trình của biết bao người lính đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường.
Câu chuyện về Thiếu tướng Vũ Lăng là câu chuyện về một người chỉ huy biết lắng nghe, quyết đoán khi thời cơ đến và luôn đặt sinh mạng người lính trong mỗi phương án tác chiến. Đó cũng là một dấu ấn đẹp của “thời hoa lửa” – nơi trí tuệ, bản lĩnh và lòng tận tụy đã góp phần làm nên mùa Xuân thống nhất của dân tộc.



