THIẾU ÚY - NGUYỄN VĂN TÁM
Nguyễn Văn Tám vẫn nhớ rõ những ngày đầu tiên khi cùng đồng đội hành quân qua các làng mạc hoang sơ ở Campuchia. Trên chiến trường đầy gian khổ, thức ăn luôn là điều quý giá, nhưng cũng là điều khiến anh phải đối mặt với thử thách không nhỏ. Một buổi chiều mệt nhoài sau khi băng qua rừng rậm, anh cùng đồng đội được người dân Campuchia hiền hậu mời vào nhà, trao cho những món ăn lạ lẫm mà trước đây anh chưa từng nhìn thấy: những loại củ rừng, trái cây chua, những con cá nướng còn nguyên xương, hay thậm chí những món ăn làm từ lá cây. Lúc đầu, Nguyễn Văn Tám cảm thấy e dè, thậm chí hơi sợ hãi, nhưng khi nhìn ánh mắt chân thành và nụ cười hiền hậu của người dân, anh quyết định thử từng chút một. Mùi vị lạ nhưng lại ngon kỳ lạ, khiến anh quên đi mệt nhọc và cảm nhận được sự ấm áp, tình nghĩa giữa những con người khác đất nước nhưng chung chí hướng. Những bữa ăn giản dị ấy, dù thô sơ, lại trở thành kỷ niệm sâu sắc, nhắc nhở anh rằng trong gian khổ chiến tranh vẫn tồn tại tình người, sự sẻ chia và lòng hiếu khách đầy nhân văn. Mỗi lần nhớ lại, Nguyễn Văn Tám đều mỉm cười, trân trọng những món ăn lạ ấy như biểu tượng của tình đồng đội và tình người nơi chiến trường xa lạ



