Thiếu úy Trần Văn Phương – Người giữ lá cờ Tổ quốc giữa sóng gió Gạc Ma
Câu chuyện tái hiện cuộc đời và sự hy sinh anh dũng của Anh hùng LLVTND, liệt sĩ Trần Văn Phương trong sự kiện Gạc Ma năm 1988. Qua đó tôn vinh tinh thần yêu nước, lòng quả cảm và ý chí kiên cường của người lính Hải quân Việt Nam, đồng thời gửi gắm thông điệp về trách nhiệm của thế hệ hôm nay trong việc gìn giữ chủ quyền biển, đảo thiêng liêng của Tổ quốc.
Lịch sử dân tộc Việt Nam đã ghi dấu biết bao người con ưu tú ngã xuống vì độc lập, tự do và chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc. Trong số đó, Thiếu úy Trần Văn Phương – Phó Chỉ huy trưởng đảo đá Gạc Ma – mãi mãi trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, của khí phách người lính Hải quân nhân dân Việt Nam. Sự hy sinh anh dũng của anh trong sự kiện Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988 đã khắc sâu vào lịch sử dân tộc như một bản anh hùng ca bất tử.
Trần Văn Phương sinh năm 1965 tại xã Quảng Phúc, huyện Quảng Trạch (nay thuộc thị xã Ba Đồn), tỉnh Quảng Bình. Anh lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu truyền thống cách mạng. Tuổi thơ của anh gắn liền với những bãi cát trắng, những con sóng quê hương và ký ức về một vùng đất từng oằn mình trong bom đạn chiến tranh.
Sau khi học hết lớp 10, mang trong mình khát vọng cống hiến cho đất nước, Trần Văn Phương tình nguyện nhập ngũ. Với tinh thần trách nhiệm, ý chí phấn đấu và phẩm chất của một người lính, anh nhanh chóng trưởng thành trong quân ngũ. Từ một khẩu đội trưởng pháo thuộc Lữ đoàn 146, Vùng 4 Hải quân, anh được cử đi học tại Trường Quân chính Quân khu 7. Đầu năm 1986, trở về đơn vị với quân hàm Thiếu úy, anh được bổ nhiệm làm Trung đội trưởng và sau đó giữ chức Phó Chỉ huy trưởng đảo đá Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa.
Đầu tháng 3 năm 1988, tình hình trên quần đảo Trường Sa trở nên đặc biệt căng thẳng. Nhiều tàu chiến nước ngoài liên tục xuất hiện, khiêu khích và có những hành động nhằm chiếm đóng trái phép một số bãi đá thuộc chủ quyền Việt Nam. Đá Gạc Ma trở thành mục tiêu tiếp theo.
Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1988, nhiều tàu chiến áp sát Gạc Ma, liên tục dùng loa yêu cầu lực lượng Hải quân Việt Nam rời khỏi đảo. Tuy nhiên, cán bộ, chiến sĩ trên đảo vẫn kiên cường bám trụ, quyết tâm bảo vệ từng tấc đất, từng lá cờ của Tổ quốc.
Rạng sáng ngày 14 tháng 3 năm 1988, đối phương cho quân đổ bộ lên đảo. Chúng mang theo vũ khí, tiến thẳng đến vị trí cắm cờ Việt Nam với ý đồ nhổ lá cờ và chiếm đảo. Trong thời khắc sinh tử ấy, Thiếu úy Trần Văn Phương bình tĩnh chỉ huy bộ đội tạo thành vòng tròn bảo vệ cờ Tổ quốc. Anh động viên đồng đội giữ vững ý chí, tuyệt đối không được lùi bước.
Khi binh lính đối phương lao vào giật cờ, Trần Văn Phương không chút do dự xông tới giằng lại lá cờ đỏ sao vàng. Nhìn thấy một chiến sĩ bị uy hiếp, anh lập tức lao đến bảo vệ đồng đội. Đúng lúc ấy, đối phương nổ súng. Những viên đạn đã cướp đi tuổi thanh xuân của người sĩ quan mới 23 tuổi.
Trước khi ngã xuống, anh đã hô vang câu nói trở thành lời thề bất tử của Hải quân nhân dân Việt Nam:
"Thà hy sinh chứ không chịu mất đảo. Hãy để cho máu của mình tô thắm lá cờ truyền thống của Quân chủng Hải quân anh hùng."
Anh ngã xuống nhưng đôi tay vẫn giữ chặt lá cờ Tổ quốc. Máu của anh hòa cùng máu của đồng đội nhuộm đỏ bãi đá Gạc Ma, tạo nên hình ảnh "Vòng tròn bất tử" – biểu tượng thiêng liêng của tinh thần bất khuất, ý chí bảo vệ chủ quyền biển đảo Việt Nam.
Trong trận chiến bảo vệ Gạc Ma hôm ấy, 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam đã anh dũng hy sinh. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tinh thần yêu nước và lòng quả cảm của họ mãi mãi sống trong trái tim các thế hệ người Việt Nam.
Sự hy sinh của Thiếu úy Trần Văn Phương không chỉ là mất mát đối với đất nước mà còn để lại nỗi đau khôn nguôi cho gia đình nhỏ của anh. Khi giấy báo tử được gửi về quê, người vợ trẻ Mai Thị Hoa đang mang thai đứa con đầu lòng. Chị đặt tên con gái là Trần Thị Thủy.
Suốt những năm tháng tuổi thơ, Thủy luôn hỏi mẹ: "Bao giờ cha về?". Người mẹ chỉ biết lặng lẽ nói rằng cha đang công tác ngoài đảo. Mỗi đêm, cô bé ôm những bức ảnh cũ của cha mà chưa một lần được gặp mặt, mong tìm thấy hơi ấm của người cha đã mãi mãi nằm lại giữa biển khơi.
Lớn lên, biết được sự thật về sự hy sinh của cha, Trần Thị Thủy quyết định tiếp bước con đường mà cha đã chọn. Sau khi tốt nghiệp đại học, cô tình nguyện xin công tác tại huyện đảo Trường Sa. Tháng 3 năm 2010, trong chuyến công tác đầu tiên ra Trường Sa, con tàu đi ngang vùng biển Cô Lin – Gạc Ma. Trong lễ tưởng niệm các liệt sĩ, Thủy nghẹn ngào thả những bông hoa trắng xuống biển và thì thầm:
"Cha ơi, con đã đến được nơi cha hy sinh."
Giây phút ấy, khoảng cách hơn hai mươi năm giữa người cha và người con dường như được nối lại giữa mênh mông sóng nước. Sau này, Thủy tiếp tục gắn bó với Trường Sa và nên duyên cùng một người lính biển, như một sự tiếp nối đầy ý nghĩa của tình yêu Tổ quốc và biển đảo quê hương.
Tháng 1 năm 1989, để ghi nhận công lao to lớn của người sĩ quan trẻ, Nhà nước đã truy tặng Thiếu úy Trần Văn Phương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Năm 1992, hài cốt anh được đưa về an táng tại quê hương Quảng Bình, nơi người mẹ già, người vợ và những người thân ngày ngày thắp nén hương tưởng nhớ.
Ngày nay, tại Phòng truyền thống của Vùng 4 Hải quân, bức tranh Thiếu úy Trần Văn Phương hiên ngang giữ lá cờ Tổ quốc vẫn được đặt ở vị trí trang trọng. Hình ảnh ấy không chỉ tái hiện một khoảnh khắc lịch sử mà còn nhắc nhở các thế hệ hôm nay rằng chủ quyền biển, đảo của Tổ quốc được gìn giữ bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao người lính.
Thời gian có thể làm phai mờ nhiều dấu vết, nhưng không thể xóa nhòa tên tuổi Thiếu úy Trần Văn Phương. Người chiến sĩ 23 tuổi ấy đã chọn hy sinh để lá cờ Tổ quốc tiếp tục tung bay trên biển trời Việt Nam. Cuộc đời anh tuy ngắn ngủi nhưng đã hóa thành ngọn hải đăng bất diệt, soi sáng lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và ý chí bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của dân tộc cho muôn thế hệ mai sau.


