Cựu chiến binh

Thoát khỏi... thần chết và cuộc trở về của Đại tá Ngô Xuân Tự

Lào Cai25/08/2026Đoàn Thanh niên Công an tỉnh Lào Cai (Đoàn Công an tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chàng thanh niên ấy chính thức trở thành lính bộ binh tại Tiểu đoàn 9, Trung đoàn 38, Sư đoàn 2, Quân khu V. Ông Tự kể lại: "Tôi mang trong mình dòng máu hừng hực khí thế ra trận. Trong những năm đầu, khi đế quốc Mỹ tiến hành chiến tranh Cục bộ, chiến trường vô cùng ác liệt, trong khi đó phía ta lại rất thiếu thốn vũ khí, đạn dược, thực hiện chiến thuật "nắm thắt lưng địch mà đánh", đồng thời phải giữ được yếu tố bí mật, bất ngờ khi đánh trong lòng địch, tôi đã nghĩ ra cách đánh địch sáng tạo bằng súng cao su, một trò chơi từ thuở ấu thơ, thu được hiệu quả bất ngờ".

Nhưng rồi có một biến cố xảy ra với ông Ngô Xuân Tự. Năm 1969, trong một trận càn của địch tại chiến trường Duy Xuyên, Quảng Nam, ông đã bị thương nặng. Lần ấy, ông bị mảnh đạn đâm xuyên vào sườn, một mảnh găm vào chân, một mảnh găm vào đầu, tưởng không thể qua khỏi, phải chuyển ra Bắc điều trị.

Gần một năm sau, số phận đã mang ông lành lặn trở về, nhưng ông là người không thể ngồi yên một chỗ. Đến tháng 4-1970, ông lại hành quân vào Nam và chuyển về Tiểu đoàn 54 tên lửa. Năm 1985, ông về quê nghỉ hưu sau nhiều năm đi khắp các chiến trường. Ông được Nhà nước trao tặng nhiều huân huy chương như: Huân chương Chiến công hạng 2, Huân chương Chiến sĩ giải phóng, Dũng sĩ diệt Mỹ…

Là thương binh 2/4, mất 78% sức khỏe, khắp cơ thể ông mang rất nhiều thương tích như mất xương đầu gối, bánh chè. Cựu chiến binh Ngô Xuân Tự chia sẻ, thực sự những vết thương mỗi khi trái gió trở trời cũng làm ông đau nhức toàn thân, nhưng ông không cho đó là điều khủng khiếp mà coi đó là động lực vì đã được sống trở về quê hương. 

Ông nói rằng, mình vẫn là người may mắn hơn nhiều đồng đội khác vì giờ đây, nhiều người vẫn chưa được trở về đoàn tụ với quê hương, gia đình, họ vẫn nằm đâu đó bên con suối, khe đá hay trong rừng sâu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn