THOÁT NGHÈO TỪ CON TẰM NHẢ TƠ
Mường Hum thung lũng mờ sương nằm bên triền núi Bát Xát, ngày nay yên bình với ruộng bậc thang vàng óng và những nếp nhà người Giáy, người Dao. Nhưng dưới những con đường đất, mái nhà trình tường nhuốm màu thời gian ấy, vẫn còn những lớp ký ức lặng thầm của một thời gian khó, thời mà cả vùng núi cao này đã đi qua “hoa lửa” của thời gian gian khổ và kiên cường.
Trong những ký ức ấy, câu chuyện của bà Làng Thị Bức sinh năm 1943 Người xã Mường Hum, bà sinh ra giữa những năm kháng chiến và được chứng kiến Mường Hum từ ngày thiếu ăn thiếu mặc, đường núi mưa trơn trượt, người lớn đi gùi, người trẻ đi lấy củi, người già lo vá áo, giữ lửa trong bếp tất cả tạo thành một hậu phương bền bỉ.
Bà nhớ nhất những đêm cả bản tắt đèn, chỉ còn ánh lửa bếp cùng tiếng kể chuyện và những người đi mãi không trở về. Có gia đình, trong đó có cả họ hàng gần của bà, nhận giấy báo tử mà không tìm được hài cốt người thân. Những câu chuyện ấy, dù đã qua hơn nửa đời người vẫn khiến bà nghẹn lại mỗi khi nhắc đến.
Sau chiến tranh, cuộc sống không vì thế mà dễ dàng hơn, Mường Hun vẫn khó khăn, đất ít lúa, chỉ đùa đủ ăn vài tháng. Bà Bức cũng như nhiều phụ nữ vùng cao, gánh trên vai cả gia đình trong những năm tháng khó nhất. Bằng sự chịu thương chịu khó nuôi tằm, làm nương…..con tằm, long kén và những dải tơ óng đã giúp gia đình bà thoát nghèo và trở thành chỗ dựa cho con cháu. Câu chuyện từng được báo chí ghi lại như một minh chứng cho ý chí vượt khó của người Mường Hum.
Khi kể lại những ký ức, bà không nhắc nhiều về bản thân, bà nhắc nhiều hơn về những người đã nằm lại nơi rừng núi, về những đêm gùi gạo tiếng gọi bản khi có tin dữ, về với tình nghĩa Của người Mường Hum qua bao biến động. Thời ấy khổ thật, bà bảo “ Người với người thương nhau lắm, có củ khoai cũng chia đôi” câu chuyện thời hoa lửa ở Mường Hum không chỉ nằm trong những trang sử hay bị thương tưởng niệm mà còn nằm trong những lời kể giản dị của bà Bức. Đó là câu chuyện vừa là sự chịu đựng vừa là lòng kiên cường nghị lực sống của con người vùng cao, và hơn hết đó là lời thắp sáng niềm tự hào cho những thế hệ sau để họ hiểu rằng mỗi thửa ruộng mỗi con người nếp nhà nơi đây đều có bóng hình của quá khứ.



