“Thóc không thiếu một cân” – những hạt thóc từ Hợp Tiến ra chiến trường
Nguyễn Minh Vương
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, Hợp Tiến là một vùng quê nông nghiệp. Người dân chủ yếu sống bằng ruộng đồng, nhưng chiến tranh khiến mỗi mùa gặt không còn đơn thuần là chuyện của gia đình.
Theo tư liệu về truyền thống địa phương, trong hai cuộc kháng chiến, nhân dân Hợp Tiến đã đóng góp rất lớn về sức người và sức của; hàng nghìn thanh niên lên đường nhập ngũ, trong khi những người ở lại tiếp tục sản xuất và phục vụ kháng chiến.
Hãy hình dung một mùa gặt giữa thời chiến.
Ngoài đồng, người nông dân vẫn cúi xuống cắt từng bó lúa.
Nhưng họ biết rằng trong số thóc mình thu hoạch được, có một phần sẽ không nằm lại trong chum gạo của gia đình.
Nó sẽ được đưa vào lương thực phục vụ bộ đội và chiến trường.
Một bao thóc đối với gia đình nông dân khi ấy không phải thứ nhỏ bé.
Đó là công sức của cả mùa vụ.
Là những ngày dầm mưa ngoài đồng.
Là bữa cơm của chính gia đình họ.
Nhưng khi đất nước có chiến tranh, nhiều người vẫn sẵn sàng chia sẻ.
🌙 Người ở lại cũng có một “mặt trận”
Những người không trực tiếp ra trận vẫn có nhiệm vụ của mình.
Người thì cày ruộng.
Người cấy lúa.
Người thu hoạch.
Người vận chuyển lương thực.
Người chăm sóc cha mẹ già và con nhỏ để những thanh niên yên tâm nhập ngũ.
Vì thế, một gia đình có con đi bộ đội thường không chỉ đóng góp một người lính.
Họ còn tiếp tục làm việc ở quê để duy trì cuộc sống và đóng góp cho kháng chiến.
Đó là lý do câu nói “thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người” trở thành một biểu tượng của hậu phương thời chiến.
🕯️ Có những người không bao giờ biết hạt thóc của mình đi đến đâu
Một người nông dân Hợp Tiến có thể chỉ biết:
“Tôi góp được từng này thóc.”
Họ không biết nó sẽ được chuyển qua những đâu.
Không biết người lính nào sẽ ăn từ số gạo ấy.
Không biết bao nhiêu ngày sau nó mới đến được chiến trường.
Nhưng họ vẫn góp.
Ở phía bên kia, một người lính quê Hợp Tiến có thể đang chiến đấu cách quê nhà hàng nghìn cây số.
Anh không biết chính xác ai đã đóng góp phần gạo mình đang ăn.
Nhưng phía sau anh là cả một quê hương đang làm hậu phương.
Và đó chính là điều khiến chiến tranh không chỉ là câu chuyện của những người cầm súng.
Hợp Tiến sau này được ghi nhận là địa phương có 232 liệt sĩ, 78 thương binh và 23 Bà mẹ Việt Nam anh hùng; những con số ấy cho thấy mức độ đóng góp và mất mát rất lớn của một vùng quê trong chiến tranh.
Một người lính có thể mang súng ra chiến trường. Một người mẹ có thể tiễn con ra trận. Còn người nông dân ở lại có thể gửi đi những hạt thóc cuối mùa. Mỗi người một cách, nhưng tất cả đều góp phần tạo nên hậu phương của thời hoa lửa.



