Bài viết

Thời chiến hào hào của dân tộc Việt Nam

Hải Phòng22/08/2026Trường Đại học Công nghệ thông tin và Truyền thông - ĐHTN (Trường Đại học Công nghệ thông tin và Truyền thông - ĐHTN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những trang lịch sử đã lùi xa theo năm tháng, nhưng mỗi khi nhắc đến vẫn khiến trái tim người Việt Nam rung lên bởi niềm tự hào và lòng biết ơn sâu sắc. Đó là những năm tháng chiến tranh đầy bom đạn, nơi biết bao con người đã gửi lại tuổi xuân, ước mơ và cả cuộc đời mình để đổi lấy nền hòa bình hôm nay. Người ta gọi quãng thời gian ấy bằng nhiều cái tên khác nhau, nhưng có lẽ cái tên đẹp nhất chính là "thời hoa lửa" – một thời vừa rực cháy bởi khói lửa chiến tranh, vừa rực sáng bởi lòng yêu nước, ý chí kiên cường và khát vọng độc lập.

Sinh ra trong thời bình, tôi chưa từng nghe tiếng bom rơi hay chứng kiến cảnh chia ly trong chiến tranh. Những điều tôi biết đều qua sách báo, phim tài liệu và những câu chuyện của ông nội – một người lính từng tham gia chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Ông rất ít khi kể về chiến tranh. Chỉ đến một lần cả gia đình cùng xem chương trình kỷ niệm Ngày Thương binh – Liệt sĩ, tôi mới thấy đôi mắt ông lặng đi khi hình ảnh những người lính năm xưa hiện lên trên màn hình.

Ông chậm rãi kể rằng ngày nhập ngũ, ông mới mười chín tuổi. Ở cái tuổi mà người ta còn đang ấp ủ bao ước mơ, ông cùng hàng nghìn thanh niên khác gác lại tất cả để khoác lên mình màu áo lính. Hành trang mang theo chỉ là vài bộ quần áo, một cuốn sổ nhỏ và niềm tin mãnh liệt rằng đất nước nhất định sẽ thống nhất. Những ngày hành quân vô cùng gian khổ. Có khi nhiều ngày liền không được ăn một bữa cơm nóng, có khi phải băng qua rừng sâu giữa mưa bom, bão đạn. Nhưng chưa bao giờ ông và đồng đội nghĩ đến việc bỏ cuộc.

Điều khiến tôi xúc động nhất là khi ông kể về những người đồng đội của mình. Họ đều rất trẻ. Có người từng là sinh viên, có người là nông dân, có người vừa rời ghế nhà trường. Mỗi người đều có một ước mơ giản dị: chiến tranh kết thúc sẽ trở về chăm sóc cha mẹ, xây một ngôi nhà nhỏ hay cưới người con gái mình yêu. Thế nhưng không phải ai cũng có cơ hội thực hiện những ước mơ ấy. Có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn chưa tròn đôi mươi.

Ông nói với tôi một câu mà đến bây giờ tôi vẫn nhớ như in: "Các chú không sợ chết, chỉ sợ đất nước chưa được hòa bình." Đó là câu nói giản dị nhưng chứa đựng một tình yêu Tổ quốc lớn lao. Họ hiểu rằng nếu mình lùi bước thì sẽ không có ngày mai cho dân tộc. Chính lòng yêu nước đã giúp những con người bình thường trở thành những anh hùng phi thường.

Lắng nghe câu chuyện của ông, tôi chợt nhận ra rằng "thời hoa lửa" không chỉ là thời kỳ của bom đạn và mất mát. Đó còn là thời của những con người sống đẹp, sống có lý tưởng, biết đặt lợi ích của dân tộc lên trên hạnh phúc cá nhân. Họ chấp nhận hy sinh tuổi trẻ để thế hệ sau được lớn lên trong hòa bình. Chính vì thế, mỗi tấc đất hôm nay đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao người đi trước.

Ngày nay, chúng ta được học tập trong những ngôi trường khang trang, được tự do theo đuổi ước mơ, được sống trong một đất nước hòa bình và đang từng ngày phát triển. Nhiều người trẻ cho rằng chiến tranh đã quá xa, những câu chuyện ấy chỉ còn nằm trong sách lịch sử. Thế nhưng, lịch sử sẽ không bao giờ cũ nếu chúng ta còn biết trân trọng những giá trị mà cha ông đã đánh đổi bằng cả cuộc đời.

Lòng yêu nước trong thời bình không nhất thiết phải là cầm súng ra chiến trường. Đó có thể là ý thức học tập nghiêm túc, sống có trách nhiệm, tuân thủ pháp luật, bảo vệ môi trường, gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc và sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần. Mỗi việc làm nhỏ đều góp phần xây dựng một Việt Nam giàu mạnh, xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước.

Là một học sinh, tôi hiểu rằng cách tri ân thiết thực nhất không phải chỉ là những lời biết ơn, mà còn là sự nỗ lực mỗi ngày. Học tập tốt, rèn luyện đạo đức, sống tử tế và có ích cho xã hội chính là cách để tiếp nối tinh thần của "thời hoa lửa". Tôi tin rằng mỗi người trẻ hôm nay đều có thể viết tiếp câu chuyện của dân tộc bằng chính trách nhiệm và khát vọng của mình.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời hoa lửa vẫn sẽ mãi còn trong trái tim của mỗi người Việt Nam. Đó không chỉ là ký ức về sự hy sinh, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của tinh thần bất khuất và niềm tin vào tương lai. Những người lính năm xưa có thể đã đi xa, nhưng ngọn lửa mà họ thắp lên vẫn đang được truyền lại cho thế hệ hôm nay và mai sau.

Mỗi lần nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió, tôi lại nhớ đến câu chuyện của ông và những người đồng đội. Tôi hiểu rằng nền hòa bình mình đang có không phải điều tự nhiên mà đến. Nó được đánh đổi bằng tuổi xuân, bằng máu và nước mắt của biết bao con người. Và vì thế, chúng ta càng phải biết trân trọng hiện tại, sống có trách nhiệm với bản thân, với gia đình và với Tổ quốc để ngọn lửa của một thời hào hùng ấy sẽ mãi mãi không bao giờ tắt.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn