THỜI CHIẾN LOẠN – TRAO NÊN TẤM LÒNG YÊU NƯỚC
Năm 1972, khi quân giải phóng tiến công vào huyện lỵ Xuân, Tiên Phước (Quảng Nam), giữa dòng người sục sôi khí thế cách mạng có một cậu thiếu niên tên Bùi Hồng Thái – con trai của ông Bùi Thuận trong một gia đình đông con với tám anh chị em.
Sinh ra trong cảnh quê hương khói lửa, tuổi thơ của Thái không trọn vẹn như bao đứa trẻ khác. Khi chiến tranh lan rộng, cậu đã sớm ý thức được trách nhiệm của mình với quê hương. Không đợi ai thúc giục, cậu tự nguyện rời gia đình, xung phong thoát ly, đi theo quân giải phóng. Đó là một quyết định dũng cảm của một thiếu niên còn rất trẻ, khi phía trước là biết bao gian nguy, còn phía sau là mái nhà thân thương. Đến năm 1973, khi hai bên thực hiện việc “cắm cờ giữ đất”, Thái được phân công tham gia công tác giao liên và hỗ trợ hoạt động cho cơ quan phụ nữ tỉnh Quảng Nam. Công việc tuy thầm lặng nhưng đầy hiểm nguy, bởi mỗi chuyến đi đều có thể đối mặt với bom |
đạn và sự truy lùng của địch. Thái kiên trì bám trụ, hoàn thành nhiệm vụ cho đến tháng 3 năm 1973.
Sau đó, cậu được cơ quan phụ nữ giới thiệu ra Bắc học văn hóa tại Trường Ca 90, thị xã Hưng Yên, tỉnh Hải Hưng. Những ngày tháng trên ghế nhà trường là khoảng thời gian quý giá, khi cậu được bù đắp phần nào tuổi thơ bị gián đoạn. Nhưng trong tim người thanh niên ấy, quê hương miền Nam vẫn luôn thôi thúc.
Tháng 4 năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng. Niềm vui vỡ òa khi Thái được trở về quê nhà – thôn 4, xã Phương Đông (nay là thôn Định Yên, xã Trà Liên, thành phố Đà Nẵng). Tưởng chừng cuộc đời sẽ bước sang trang mới yên bình, nhưng Tổ quốc lại một lần nữa gọi tên.
Tháng 5 năm 1978, hưởng ứng lời kêu gọi của đất nước, ông Bùi Hồng Thái tiếp tục tình nguyện lên đường nhập ngũ, làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Khi ấy, chế độ Khơ-me Đỏ đang gây ra những cuộc tàn sát dã man đối với chính nhân dân Campuchia. Không chỉ là chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, đó còn là nghĩa vụ cao cả giúp nhân dân nước bạn thoát khỏi thảm họa diệt chủng.
Trong suốt 4 năm 8 tháng, ông chiến đấu tại tỉnh Preah Vihear (Praphia), huyện Chep. Những tháng ngày nơi đất bạn đầy gian khổ: khí hậu khắc nghiệt, thiếu thốn lương thực, bệnh tật rình rập và những trận đánh ác liệt. Nhưng vượt lên tất cả, ông cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, hoàn thành nhiệm vụ quốc tế cao cả.
Sau khi hoàn thành nghĩa vụ, ông xuất ngũ trở về quê hương. Một năm sau, ông lập gia đình, xây dựng cuộc sống mới và có năm người con. Từ một cậu thiếu niên rời nhà theo cách mạng, ông trở thành trụ cột của gia đình, tiếp tục đóng góp cho cộng đồng.
Đến nay, ông vẫn tích cực tham gia Hội Cựu chiến binh của thôn, sống giản dị tại thôn Định Yên, xã Trà Liên, thành phố Đà Nẵng. Cuộc đời ông là minh chứng cho một thế hệ đã dành trọn tuổi trẻ cho đất nước – từ những ngày kháng chiến đến nghĩa vụ quốc tế, luôn sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu khi Tổ quốc cần.
Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức, mà còn là ngọn lửa truyền lại cho thế hệ sau – về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng nhưng cao cả.



