Cựu chiến binh

Thời của tuổi trẻ ruẹc rỡ

Những năm tháng ấy, người ta thường gọi là thời hoa lửa – thời của chiến tranh, nhưng cũng là thời của tuổi trẻ rực rỡ nhất. Mùa hè năm ấy, làng nhỏ nằm bên bờ sông chìm trong màu xanh của lúa. Lan mới tròn mười bảy tuổi, vừa học xong lớp cuối của trường làng. Cô gái có đôi mắt sáng và nụ cười hiền, nhưng trong lòng luôn cháy lên một khát vọng lớn: được góp sức cho đất nước.

Ninh Bình10/05/2026Hoàng Bảo Anh (chi đoàn Thức Hoá Nam)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng ấy, người ta thường gọi là thời hoa lửa – thời của chiến tranh, nhưng cũng là thời của tuổi trẻ rực rỡ nhất.

Mùa hè năm ấy, làng nhỏ nằm bên bờ sông chìm trong màu xanh của lúa. Lan mới tròn mười bảy tuổi, vừa học xong lớp cuối của trường làng. Cô gái có đôi mắt sáng và nụ cười hiền, nhưng trong lòng luôn cháy lên một khát vọng lớn: được góp sức cho đất nước.

Ngày anh trai Lan lên đường nhập ngũ, cả làng ra tiễn. Tiếng trống, tiếng hát hòa lẫn với tiếng gió thổi qua cánh đồng. Lan đứng phía sau, lặng lẽ nhìn theo bóng anh khuất dần trên con đường đất đỏ. Từ khoảnh khắc ấy, cô biết tuổi trẻ của mình cũng sẽ không còn bình yên như trước.

Không lâu sau, Lan cùng nhiều thanh niên trong làng tham gia đội thanh niên xung phong. Công việc của họ là mở đường, chuyển lương thực, và giúp đỡ bộ đội nơi tuyến lửa. Những đêm hành quân dưới bầu trời đầy sao, họ vừa đi vừa hát để quên đi mệt mỏi.

Có lần, sau một ngày làm việc vất vả, cả đội ngồi nghỉ bên bìa rừng. Một cậu bạn tên Minh lấy chiếc harmonica ra thổi. Giai điệu trong trẻo vang lên giữa núi rừng yên tĩnh. Lan nhìn những gương mặt lấm lem đất đỏ nhưng ánh mắt lại sáng rực. Cô chợt hiểu rằng dù bom đạn có thể phá hủy nhiều thứ, nhưng không thể dập tắt được niềm tin và tuổi trẻ của họ.

Những năm tháng ấy trôi qua nhanh mà cũng thật dài. Nhiều người trong đội đã trưởng thành từ những cô cậu học trò thành những con người mạnh mẽ. Họ học được cách sống vì nhau, vì quê hương.

Sau chiến tranh, con đường mà họ từng mở nay đã trở thành con đường lớn dẫn vào làng. Lan, lúc này đã là cô giáo trẻ, thường dẫn học sinh đi qua đó. Mỗi lần bước trên con đường ấy, cô lại nhớ về những ngày tháng rực rỡ của tuổi trẻ – những ngày tháng vừa gian khổ vừa đẹp như những bông hoa nở trong lửa.

Người ta gọi đó là thời hoa lửa.

Và với Lan, đó là quãng đời mà cô tự hào nhất, bởi trong những năm tháng khó khăn nhất, tuổi trẻ của họ đã cháy lên như những ngọn lửa ấm áp cho quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn