Cựu chiến binh

Thời gian có thể làm phai màu quân phục, nhưng không thể xóa đi ký ức về một thời tuổi trẻ đã từng khoác lên mình màu xanh áo lính.

Thanh Hóa16/09/2026Xã Triệu Lộc (Xã Triệu Lộc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỜI HOA LỬA

Ký ức người lính La Văn Nhường

Bác La Văn Nhường, sinh năm 1957, quê tại xã Triệu Lộc, tỉnh Thanh Hóa. Cũng như bao người con của quê hương trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn, tuổi trẻ của bác đã gắn với màu xanh áo lính. Đó là những năm tháng mà tiếng gọi lên đường bảo vệ Tổ quốc đã trở thành một phần thiêng liêng trong cuộc đời của biết bao thế hệ thanh niên Việt Nam.

Tháng 02 năm 1975, khi tuổi đời còn rất trẻ, bác La Văn Nhường lên đường nhập ngũ. Đơn vị của bác là Trung đoàn 141, Sư đoàn 312 (E141, F312). Rời quê hương Triệu Lộc, rời gia đình và những người thân yêu, bác mang theo hành trang giản dị của một người thanh niên thời ấy: sức trẻ, lòng nhiệt huyết và ý chí sẵn sàng hoàn thành nhiệm vụ mà Tổ quốc giao phó.

Những ngày đầu trong quân ngũ chắc hẳn là khoảng thời gian không dễ dàng. Từ cuộc sống quen thuộc nơi làng quê, bác bước vào môi trường quân đội với những quy định nghiêm ngặt, những buổi huấn luyện gian khổ và cuộc sống tập thể đầy kỷ luật. Mỗi ngày trong quân ngũ là một ngày rèn luyện cả thể lực, ý chí và tinh thần trách nhiệm.

Ở đơn vị E141, F312, bác cùng đồng đội học cách vượt qua những khó khăn của đời lính. Những buổi hành quân, những giờ huấn luyện, những ngày sinh hoạt cùng đồng đội đã tạo nên sự gắn bó đặc biệt giữa những người lính. Trong quân đội, tình đồng chí, đồng đội không chỉ được xây dựng qua những giờ phút luyện tập mà còn qua những lúc cùng nhau chia sẻ từng bữa cơm, từng câu chuyện quê nhà và những nỗi nhớ gia đình.

Thời điểm bác nhập ngũ, đất nước đang bước vào một giai đoạn lịch sử đặc biệt. Chỉ ít lâu sau ngày bác lên đường, mùa Xuân năm 1975, cuộc Tổng tiến công và nổi dậy diễn ra, đất nước đi đến ngày toàn thắng. Đối với thế hệ những người lính nhập ngũ trong thời điểm ấy, đó là một dấu mốc không thể nào quên. Chiến tranh kết thúc nhưng nhiệm vụ của người lính chưa phải đã hoàn thành. Quân đội vẫn phải tiếp tục huấn luyện, xây dựng lực lượng và sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới.

Trong những năm tháng quân ngũ tiếp theo, bác La Văn Nhường luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ được giao. Quân hàm của bác khi ấy là hạ sĩ. Dù quân hàm còn khiêm tốn, nhưng trong đời quân ngũ, điều quan trọng nhất vẫn là tinh thần trách nhiệm, sự đoàn kết và ý thức chấp hành nhiệm vụ.

Những năm tháng sống trong quân đội đã giúp bác trưởng thành hơn rất nhiều. Từ một chàng trai trẻ của quê hương Triệu Lộc, bác học được tính kỷ luật, sự kiên trì và tinh thần sống có trách nhiệm với tập thể. Những điều tưởng như giản dị ấy sau này lại trở thành hành trang quý giá để bác tiếp tục đóng góp cho quê hương khi trở về.

Đến tháng 03 năm 1981, sau hơn sáu năm gắn bó với màu áo lính, bác La Văn Nhường xuất ngũ trở về địa phương.

Ngày trở về chắc chắn mang theo nhiều cảm xúc. Quê hương vẫn đó, con đường làng vẫn đó, những mái nhà thân thuộc vẫn đó, nhưng người thanh niên năm nào bước chân vào quân ngũ nay đã trưởng thành hơn sau những năm tháng rèn luyện. Những ký ức về đơn vị, về đồng đội, về những ngày tháng quân ngũ trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời bác.

Trở về với cuộc sống đời thường, bác tiếp tục phát huy phẩm chất của người lính. Bác được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam, tiếp tục rèn luyện, phấn đấu và tham gia các công việc tại địa phương.

Đặc biệt, sau khi trở về quê hương, bác La Văn Nhường đã có thời gian đảm nhiệm chức vụ Phó Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã. Đây cũng là một sự tiếp nối tự nhiên của những năm tháng quân ngũ. Từ người lính trong đơn vị năm nào, bác trở thành người cán bộ Hội Cựu chiến binh ở địa phương, tiếp tục gắn bó với những người đồng đội và đóng góp vào các phong trào của quê hương.

Trên cương vị Phó Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã, bác có điều kiện gặp gỡ, chia sẻ với nhiều thế hệ cựu chiến binh. Mỗi người một hoàn cảnh, một chặng đường quân ngũ, nhưng đều có chung một ký ức về tuổi trẻ đã từng cống hiến cho Tổ quốc. Những câu chuyện của người lính vì thế không chỉ là chuyện của riêng một cá nhân mà còn là ký ức chung của cả một thế hệ.

Với bác La Văn Nhường, những năm tháng trong quân đội có thể đã lùi xa hơn bốn thập kỷ, nhưng dấu ấn của một thời tuổi trẻ vẫn còn nguyên giá trị. Đó là những tháng ngày sống trong kỷ luật, biết đặt lợi ích của tập thể lên trên lợi ích cá nhân, biết yêu thương và sẻ chia cùng đồng đội.

Giờ đây, khi nhìn lại chặng đường đã qua, bác có thể tự hào rằng tuổi trẻ của mình đã được dành cho những năm tháng phục vụ trong quân đội. Từ quê hương Triệu Lộc, bác đã lên đường nhập ngũ, gắn bó với E141, F312, rồi trở về xây dựng quê hương và tiếp tục đóng góp trong công tác Hội Cựu chiến binh.

Câu chuyện của bác La Văn Nhường không phải là một câu chuyện quá lớn lao, nhưng chính những câu chuyện bình dị như thế đã làm nên ký ức của một thế hệ. Những người lính năm xưa đã đi qua tuổi trẻ trong những năm tháng đất nước nhiều biến động. Họ không nói nhiều về những gì mình đã trải qua, nhưng mỗi năm tháng trong quân ngũ đều là một phần ký ức đáng trân trọng.

Thời gian có thể làm phai màu quân phục, nhưng không thể xóa đi ký ức về một thời tuổi trẻ đã từng khoác lên mình màu xanh áo lính.

Với bác La Văn Nhường, đó là ký ức của tháng 02 năm 1975 ngày lên đường nhập ngũ, của những năm tháng tại E141, F312, của ngày tháng 03 năm 1981 trở về quê hương, và của những năm tháng tiếp tục cống hiến trên quê nhà với vai trò Phó Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã.

Một đời người đi qua, một thời hoa lửa ở lại. Và những ký ức ấy sẽ còn được kể lại cho thế hệ hôm nay và mai sau, để hiểu hơn về những người lính đã dành một phần tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc, cho quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Thời gian có thể làm phai màu quân phục, nhưng không thể xóa đi ký ức về một thời tuổi trẻ đã từng khoác lên mình màu xanh áo lính. | Câu chuyện thời hoa lửa