Thời gian đã phủ lên mái tóc người cựu chiến binh màu bạc.
Thời gian đã phủ lên mái tóc người cựu chiến binh màu bạc.
Thời hoa lửa – Ký ức người lính Nguyễn Văn Tảnh
Sinh năm 1950, cựu chiến binh Nguyễn Văn Tảnh đã đi qua một chặng đường tuổi trẻ mà những năm tháng đẹp nhất gắn liền với chiến trường, với đồng đội và với những ký ức không thể phai mờ của một thời hoa lửa.
Nhắc về những năm tháng ấy, ông Tảnh không kể nhiều về gian khổ của riêng mình. Trong câu chuyện của người lính năm xưa, hình ảnh hiện lên nhiều nhất là đồng đội – những người đã cùng ông chia sẻ từng bữa cơm đạm bạc, từng đêm hành quân, những ngày mưa bom bão đạn và cả những khoảnh khắc sinh tử nơi chiến trường.
Ngày ấy, tuổi đôi mươi của những chàng trai như ông Tảnh không có nhiều lựa chọn. Tổ quốc gọi, họ lên đường. Hành trang mang theo ngoài quân tư trang đơn sơ còn có niềm tin, lòng yêu nước và lời hẹn ngày trở về. Những cung đường hành quân kéo dài, những cánh rừng, con suối và những trận đánh khốc liệt đã trở thành một phần máu thịt trong ký ức của người lính.
Có những ngày chiến trường bình lặng đến lạ thường. Nhưng cũng có những phút giây tiếng bom, tiếng đạn bất ngờ xé toạc không gian. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, người lính chỉ biết nắm chặt tay súng, động viên nhau và tiến về phía trước. Chính trong những hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, tình đồng chí, đồng đội càng trở nên sâu nặng.
Ông Tảnh vẫn nhớ những người đã cùng mình đi qua năm tháng chiến tranh. Có người trở về, có người nằm lại nơi chiến trường, mãi mãi gửi tuổi thanh xuân cho đất nước. Mỗi khi nhắc đến đồng đội đã hy sinh, giọng người cựu chiến binh như chậm lại. Với ông, chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những người lính năm ấy thì chưa bao giờ cũ.
Hòa bình lập lại, người lính trở về với cuộc sống đời thường. Những vết thương của chiến tranh dần lắng lại, nhưng ký ức thì vẫn theo họ suốt cuộc đời. Từ một người lính trẻ, ông Nguyễn Văn Tảnh trở thành người chồng, người cha, người ông trong gia đình. Cuộc sống hôm nay bình dị, nhưng phía sau sự bình dị ấy là cả một tuổi trẻ đã cống hiến cho quê hương, đất nước.
Nhìn lại chặng đường đã qua, điều ông trân trọng nhất có lẽ không phải là những gì mình đã trải qua, mà là ý nghĩa của những năm tháng ấy. Bởi nhờ có sự hy sinh của biết bao thế hệ, những người trẻ hôm nay mới được sống trong hòa bình, được học tập, lao động và xây dựng quê hương.
Thời gian đã phủ lên mái tóc người cựu chiến binh màu bạc. Những trận đánh năm nào giờ chỉ còn trong ký ức. Nhưng câu chuyện về một thời hoa lửa vẫn cần được kể lại – để thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có.
Và trong dòng ký ức ấy, câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Văn Tảnh, sinh năm 1950, là một lát cắt bình dị mà xúc động về thế hệ những người lính đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường. Họ đã đi qua chiến tranh bằng lòng quả cảm, trở về với cuộc sống bằng sự giản dị, và mang theo suốt đời những ký ức về đồng đội, về quê hương và về một thời không thể nào quên – thời hoa lửa của dân tộc.



