THỜI GIAN QUÝ BÁU LẮM
BÙI VĂN CƯỜNG
Vào năm 1945, tại một lớp huấn luyện cán bộ của Việt Minh, các học viên đã tập trung đông đủ trong hội trường để chờ đợi buổi nói chuyện của Bác Hồ. Giấy mời ghi rõ chương trình sẽ bắt đầu lúc 8 giờ sáng. Thế nhưng, kim đồng hồ đã nhích qua con số 8 giờ 5 phút, rồi 8 giờ 10 phút, Bác vẫn chưa xuất hiện. Một vài người bắt đầu xôn xao, số khác thì nhìn ra cửa chờ đợi. Đúng 8 giờ 15 phút, Bác Hồ bước vào hội trường với dáng đi nhanh nhẹn. Sau khi ổn định, Bác nhìn khắp hội trường bằng ánh mắt vừa nghiêm nghị, vừa bao dung rồi cất lời, giọng nói ấm áp nhưng đủ để mọi người nghe rõ: "Thưa các đồng chí, trong giấy mời có ghi 8 giờ bắt đầu, nhưng bây giờ đã là 8 giờ 15 phút rồi. Như vậy là chúng ta đã chậm mất 15 phút." Bác ngừng lại một chút, rồi nói tiếp: "Tôi biết các đồng chí làm việc cả ngày đã mệt, đường sá đi lại cũng vất vả. Nhưng chúng ta đã là những người cán bộ cách mạng, làm việc gì cũng phải có giờ giấc, phải chính xác. 15 phút của các đồng chí nhân với số người ở đây thì thành ra bao nhiêu thời gian lãng phí rồi?" Cả hội trường im phăng phắc. Ai nấy đều cảm thấy xấu hổ vì sự chậm trễ của mình. Bác ôn tồn kết luận: "Thời gian quý báu lắm. Chúng ta phải biết quý trọng thời gian của mình và của người khác. Từ lần sau, mong các đồng chí hãy đến đúng giờ. Bây giờ, chúng ta bắt đầu vào nội dung chính." Bài học ngắn gọn ngay đầu buổi nói chuyện hôm ấy đã thấm sâu vào tâm trí của mỗi cán bộ, trở thành một kỷ niệm không thể quên về tác phong làm việc khoa học, chính xác và sự quý trọng thời gian của Bác.



